⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không muốn bản thân mình sau này hối hận...”
“.....” Động tác của anh quả nhiên dừng lại.
Cô thở gấp gáp, “Lý do này... đã đủ chưa?”
Hít vào một hơi sâu, mắt anh hơi trùng xuống, trầm mặc nhìn cô. Những đợt sóng ngầm trong mắt anh cuộn trào, hồi lâu sau bị anh đè nén lại. Bàn tay nắm lấy cổ tay cô cũng buông ra, chỉ còn tay kia vẫn ôm lấy lưng cô, đầu ngón tay khẽ bấu lấy vai cô đầy bất lực.
“Được, lần này tôi tha cho cô.” Cuối cùng Mộ Dạ Bạch cũng lên tiếng, giọng nói trầm ngâm đầy mê hoặc, từng từ đều như chạm vào các dây thần kinh trong tim cô, “Còn nữa... sau này cô muốn cự tuyệt tôi thì cũng đừng đem lý do đã kết hôn ra!”
Sau này? Còn lần nữa ư?
Cô không dám nghĩ nhiều đến những điều anh vừa nói nữa, chỉ cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng đẩy vai anh ra, “Anh... bỏ tôi ra trước đã...”
Mộ Dạ Bạch không lùi ra, chỉ nhìn cô chằm chằm từ trên xuống dưới, “Cô vội vàng đi đâu?”
Cô khẽ cắn môi, “Tôi ở lại đây làm gì chứ...”
Tần Tư Lam cũng ở đây, cô thật chẳng có bất cứ lý do gì ở lại nữa. Cô không muốn nhìn thấy cảnh bọn họ tình tứ với nhau.
“Nếu tôi nói muốn giữ cô ở lại thì sao?”
Hả?
Cô giật mình nhìn anh, bắt gặp ánh mắt sâu xa thâm trầm của anh nhìn mình, đôi mi dài khẽ động đậy, mím môi không nói gì. Mộ Dạ Bạch mặc định rằng cô đã đồng ý: “Lát nữa tiệc tàn rồi đi ăn cùng với tôi. Bận rộn cả ngày rồi, dạ dày tôi bây giờ vẫn trống rỗng.”
“Cả ngày nay anh chưa ăn gì à?” Cố Thiên Tầm cũng không hiểu sao mình lại đột nhiên lo lắng, “Dạ dày anh sẽ đau đấy!”
“Không sao.” Anh lãnh đạm nói.
Cô nhíu mày, nói: “Hay là anh ở đây đợi tôi một lát, tôi đem ít đồ ăn vào cho anh.”
Mộ Dạ Bạch bật cười, cô bị cười thì cảm thấy khó hiểu. Nhìn anh một cái, đẩy anh ra định đi khỏi. Anh đưa tay ra kéo cô lại, “Không cần dâu, bây giờ tôi phải ra ngoài luôn đây.”
“Nhưng anh đi ra đó rồi sẽ không ăn được gì nữa, mà còn phải uống rượu. Dù anh có khỏe mạnh thì cái dạ dày của anh cũng không chịu nổi đâu.”
“Không sao, lát nữa ăn thì cũng thế.” Mộ Dạ Bạch nhìn cô một cái rồi nhìn xuống đồng hồ, dặn dò: “Bây giờ tôi phải đi ra rồi. Nếu cô thấy ngồi trong này buồn chán mà không muốn ra phòng tiệc ngoài kia thì kéo cánh cửa kia ra nhé, bảo nhân viên phục vụ đưa cô ra hậu hoa viên sau sảnh đi dạo hít thở không khí một lúc.”
“... Ừm.”
Vậy là mình đã đồng ý ở lại? Hình như bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi.
...
⬅ Trước Tiếp ➡