Mức độ bảo vệ của câu nói không hề kém cạnh so với Cảnh Nam Kiêu bảo vệ Tần Tư Lam, mà hơn thế nữa, nó còn mang theo lực sát thương mạnh hơn.
....
Một hồi lâu sau...
Cố Thiên Tầm chỉ cảm thấy bên tai mình không ngừng vang lên những tiếng tách tách của ống kính máy ảnh chĩa vào mình chụp lia lịa, sau cuối, câu tuyên ngôn mang tính tàn sát của Mộ Dạ Bạch khiến cho hết thảy mọi người đều sôi sục.
Cô làm thế nào ra khỏi đó, làm thế nào vào được trong căn phòng hạng tổng thống của anh, cô hoàn toàn không nhớ gì nữa rồi, cả người đơ người ra như mất hồn vậy. Câu nói cuối cùng của anh làm cho kinh ngạc đến mức hồn xiêu phách lạc.
Trong phút chốc hình như Cảnh Dao cũng xuất hiện rồi...
Trước khi cô bị Mộ Dạ Bạch đưa đi, cô ta luôn dùng ánh mắt hận thù độc ác nhìn cô.
Cô giật thót mình, lập tức đứng dậy khỏi sopha, “Mộ tổng, tôi xin lỗi, đã gây rắc rối cho anh rồi... tôi... tôi phải đi ngay bây giờ.”
Đây là căn phòng riêng biệt của anh ta. Cô ở đây với tư cách gì?
Không dám nghĩ nữa!
Không đợi anh lên tiếng, cô đứng dậy đi ra. Tay vừa chạm vào nắm cửa đã bị một cánh tay kéo lại, giữ chặt cửa.
Đầu óc cô trống rỗng, không nói gì chỉ dùng sức giữ lấy cửa. Mộ Dạ Bạch kéo cô lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô: “Bên ngoài còn chưa đủ loạn à? Còn muốn chạy ra ngoài để bọn họ vây lấy phỏng vấn tiếp à?”
Cố Thiên Tầm không giãy ra nữa. Anh ta nói đúng, bây giờ mà xông ra ngoài, gặp phải đám phóng viên thì sẽ bị vây lấy hỏi các kiểu. Với trạng thái hiện giờ của cô, cô thật sự không biết phải làm thế nào!
“Đi tắm một lúc, rồi bình tĩnh lại đi. Đợi trợ lý Trần và Cận Vân thu dọn tàn cuộc xong rồi cô đi ra cũng không muộn.” So với cô thfi thái độ của anh ung dung bình thản, như thể những chuyện này không đáng để bận tâm.
Cố Thiên Tầm ngồi lặng trên sopha hồi lâu, cũng không đi tắm, cô cứ ngồi đơ ra trên ghế.
Mộ Dạ Bạch nhìn cô một lúc, cũng không thúc giục cô, chỉ quay người đi vào nhà tắm. Đến khi anh tắm xong bước ra thì thần sắc cô cũng ổn định hơn phần nào. Anh mặc chiếc áo tắm lông, ngồi xuống đối diện cô.
Cố Thiên Tầm ngước mắt nhìn anh, rồi mím môi lại, nói: “Còn chưa kịp nói lời cảm ơn anh...”
Mộ Dạ Bạch chỉ trầm ngâm nhìn cô, không hề có ý dịnh trả lời. Cô lại nói: “Thật ra... anh không cần thiết phải nói thế, như vậy đối với anh và sự nghiệp của anh đều không có lợi gì.”
“Cô ám chỉ câu nói nào?” Mộ Dạ Bạch hỏi.
“Anh biết rồi còn hỏi.” Nghĩ đến câu nói đó, tim Cố Thiên Tầm đập nhanh hơn. Lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh và sự kiên quyết đó.
Mộ Dạ Bạch vừa lau tóc vừa nhìn cô, hỏi một cách nghiêm túc: “Vì vậy, em nghĩ như thế nào về câu nói đó?”
“Tôi nghĩ như thế nào?” Cố Thiên Tầm nhìn anh thở hắt ra: “Cho dù có là vì giải vây cho tôi thì anh cũng không cần nói đến mức như thế, tôi là gái đã có chồng, còn anh? Anh là ai? Anh nói anh theo đuổi tôi thì ai tin cơ chứ?”