Nhưng...
Đúng vào lúc này...
Đám đông đột nhiên rẽ sang hai bên. Mọi người đều hiếu kỳ nhìn sang, nhìn thấy người đi đến đó liền lập tức nhường đường.
Dưới cặp mắt dõi theo của đám người, thân người cao lớn trầm tĩnh của Mộ Dạ Bạch từ từ bước về phía cô. Anh ta cũng giống cô, quần áo trên người đều ướt hết, đầu tóc cũng sũng nước, nhưng không công bằng ở chỗ là...
Anh ta không hề đáng thương chút nào. Đứng giữa đám đông vẫn cuốn hút ánh nhìn của người khác như thế, vẫn sáng ngời như thế, bộ dạng anh ta lúc này ngược lại còn hấp dẫn gợi cảm hơn.
Cố Thiên Tầm thất thần nhìn anh, chỉ cảm thấy vai mình khẽ ấm lên, một chiếc khăn bông to phủ lên người cô. Cô khẽ run lên, cảm thấy có một luồng khí nóng truyền từ trên vai xuống người mình, từng tấc một phủ lấy cơ thể cô, khiến tim cô ấm dần.
Cô ngước nhìn anh qua cặp mắt mờ nước, sống mũi cay cay.
Vừa nãy anh ấy không hề đi khỏi, không hề bỏ cô lại một mình, mà là đi lấy khăn tắm cho cô?
“Lau tóc trước.” Mộ Dạ Bạch trầm giọng nói, sau đó không hề do dự nắm lấy tay cô, hai bàn tay nâng lấy hai bàn tay cô.
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, im phăng phắc. Đến Cảnh Nam Kiêu và Tần Tư Lam ở đằng kia cũng ngây người ra. Bọn họ không đời nào ngờ được rằng một người có thân phận như Mộ Dạ Bạch lại có thể giữa chốn đông người nắm tay nâng niu chăm sóc cho một người phụ nữ đã có chồng như thế.
Cố Thiên Tầm khỏi cần phải nói cũng đang thót tim lại. Cúi đầu nhìn bàn tay mình và anh ta đang nắm chặt lấy nhau, cô không hiểu được cảm giác lúc này của mình như thế nào nữa.
Mộ Dạ Bạch nắm tay cô đi được khoảng hai mét rồi thì đám người kia mới bừng tình lại. Trời! Bộ phim đang chuyển hướng rồi! Tin tức này còn nóng bỏng hơn nữa!
“Mộ tổng, xin dừng bước! Xin hỏi anh và Cảnh phu nhân có quan hệ như thế nào?”
“Anh có biết cô ấy đã kết hôn không?”
“Hai người hiện nay đã công khai ở bên nhau rồi?”
“Lão phu nhân và Mộ chủ tịch cùng với mẹ anh đã biết anh qua lại với một người phụ nữ đã có chồng chưa? Bọn họ có kịch liệt phản đối không?”
Câu hỏi của đám phóng viên dường như đều nhằm vào tình trạng đã kết hôn của Cố Thiên Tầm. Điều đó cũng không ngừng nhắc nhở cô, nếu như lần này cô và Mộ Dạ Bạch đi khỏi đây, cô tránh được tình cảnh khốn khổ vì mang tiếng “bị chồng bỏ rơi”, thì lại bị rơi vào tình cảnh khác nguy khốn hơn.
Vừa nghĩ đến đó, cô liền buông tay, định rút tay ra khỏi tay anh.
Anh không hề quay đầu lại mà nắm lấy tay cô chặt hơn, căn bản không để cho cô có bất cứ cơ hội nào chạy thoát. Cô tìm cách dùng hết sức giằng co, nhưng vẫn không rút ra được.
“Mộ tổng, xin anh bỏ tay ra!” Cố Thiên Tầm không cách nào rút tay ra được, chỉ đành lên tiếng.
Bước chân của Mộ Dạ Bạch dừng lại. Không hề nhìn cô, dưới ánh mắt hiếu kỳ của đám đông, anh bình thản trả lời: “Thứ nhất, tôi biết thân phận của Cố tiểu thư như thế nào, nhưng điều đó đối với tôi mà nói thì chẳng có bất cứ ảnh hưởng nào cả. Thứ hai, mắt nhìn người của chồng cô ấy có vấn đề, nhưng tôi thì không, tôi biết rất rõ ai tốt ai xấu!”
Cố Thiên Tầm bất giác nhìn về phía Cảnh Nam Kiêu và Tần Tư Lam, chỉ thấy mặt bọn họ biến sắc. Câu nói này của Mộ Dạ Bạch không còn nghi ngờ gì nữa, giữa đám đông người vây quanh, nó không khác nào một cái tát dành cho cả hai, khiến bọn họ không còn đường lui.
“Cuối cùng...” Anh ngừng một lúc, rồi mới nhìn sang cô, tiếp sau đó, câu nói của anh khiến cả người cô như đông cứng lại: “Từ đầu đến cuối đều là tôi theo đuổi Cố tiểu thư, không liên quan gì đến cô ấy cả.”