⬅ Trước Tiếp ➡
17.1 đặc biệt chăm sóc em họ “Nói gì vậy chứ, tôi đương nhiên sẽ tuân theo sự sắp xếp của công ty, hướng dẫn cô ấy thật tốt. Hiểu Nguyệt, tuy rằng chúng ta là chị em họ, nhưng bởi vì là chị em họ, nên ở công ty, vì công việc, đừng trách chị làm khó em nhé.” “Đây là em họ của chị sao? Chẳng trách lại cùng họ.” Bạch Vân Khê gật đầu tươi cười xác nhận, hàn huyên thêm mấy câu với trưởng phòng nhân sự rồi quay lại, ánh mắt nhìn Bạch Hiểu Nguyệt chỉ còn sự kiêu ngạo cùng mỉa mai. Bạch Hiểu Nguyệt ngồi vào chỗ của mình, sắp xếp chút đồ đạc. Cô còn chưa kịp nhìn lên, một tập tài liệu dày đã được ném lên bài cô. “Đây là những điều mà nhân viên công ty cần biết, bao gồm lịch sử công ty cùng những thông tin cơ bản khác. Từ giờ tới trước khi tan làm, phải đọc cho hết, ngày mai tôi sẽ kiểm tra. Tin tôi đi, cô sẽ là người đầu tiên. Mấy cái này, đối với cô, chắc là chuyện vặt nhỉ.” Bạch Vân Khê đắc ý cười, xoay người đi về chỗ tiếp tục làm việc. Bạch Hiểu Nguyệt cảm thấy chóng mặt. Nhìn mớ tài liệu trên bàn, nhiều như vậy, dày như vậy sao cô có thể xem hết trước khi tan làm chứ. Có vẻ như, sau này, những ngày tháng tốt đẹp ở đây sẽ không thể xuất hiện. Cũng may, trí nhớ của cô không tệ, những gì cô đã học thì đều có thể nhớ nhanh hơn. Suốt một ngày, từ lúc tới công ty nhận việc cho tới lúc tan làm, cô vẫn miệt mài đọc tài liệu. Nhìn đống tài liệu trên bàn, cô thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn 1/3, có lẽ cô sẽ đọc hết được. Những tài liệu này đều là vô thưởng vô phạt, cô biết Bạch Vân Khê cố ý làm khó cô. Bạch Hiểu Nguyệt hoàn toàn không chú ý có người tới gần mình, cô chỉ nghĩ đó là tiếng giày cao gót của đồng nghiệp, nhưng khi nghe thấy tiếng cười quyến rũ của Bạch Vân Khê, cô lại cảm thấy có gì không ổn. Khi Bạch Hiểu Nguyệt nhìn lên, cô thấy Bạch Vân Khê đang nắm tay Tịch Trạch, vẻ mặt tự hào cùng anh ta đi về phía cô. “Em đã nói Hiểu Nguyệt tới đây thực tập mà anh không tin em. Anh nhìn xem, thật trùng hợp nha, phòng nhân sự sắp xếp cho em hướng dẫn cô ấy. Anh đừng lo, em sẽ nghiêm túc hướng dẫn Hiểu Nguyệt. “Công việc công ty thế là tốt rồi.” Sự dịu dàng trong lời nói của Tịch Trạch hiện giờ hoàn toàn dành cho người khác. Điều ngạc nhiên là, nghe thấy giọng nói này, Hiểu Nguyệt không buồn chút nào mà chỉ cảm thấy chán ghét. Cô cảm thấy vui mừng đã sớm thoát khỏi hai con người ghê tởm này. “Hiểu Nguyệt, còn chưa xem xong sao? Thật không có cách nào cả, đây là quy định, bất cứ ai khi mới tới công ty đều phải trải qua lần kiểm tra này. Em đừng có oán hận chị, chị đều là muốn tốt cho em thôi.” Bạch Hiểu Nguyệt nhếch khóe môi. Đôi cẩu nam nữ này thực là hợp nhau, nói lời nào ghê tởm lời đó. “Vậy thì tôi thật sự phải cảm ơn hai người đặc biệt chiếu cố tôi tới vậy.” Bạch Hiểu Nguyệt cười lạnh, không thèm để ý tới hai người họ nữa. Nhưng mà Bạch Vân Khê lại muốn thể hiện sự ghê tởm trước mặt cô. “Hiểu Nguyệt, chị… chị thực sự không có ý đó, chị không thể giúp được gì. Những gì chị làm đều là vì lợi ích của em. Bây giờ em là thực tập sinh, nếu chị bỏ qua cho em, chị… chị sẽ làm hại em mất.” “Bạch Vân Khê, cô đừng có đạo đức giả, cô biết cô đang làm gì. Chó tốt thì không cản đường.” Bạch Hiểu Nguyệt cô không thích bị làm phiền cũng không thích bị khiêu khích. Đôi cẩu nam nữ này cố tình tới gần cô, cô có thể không tránh sao? Biến khỏi tầm mắt cô là tốt rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡