⬅ Trước Tiếp ➡
19.1 nữ chủ nhân Xem ra, sau này cô phải học cách thích ứng với vị trí Vân phu nhân này. Sẽ phải học rất nhiều điều. Có thể có những điều cô sẽ không thích. Đột nhiên, Bạch Hiểu Nguyệt cảm thấy có áp lực. Vân Thiên Lâm điều chỉnh nhiệt độ trong xe lên mức vừa phải. Anh ngạc nhiên vì sao cô không thay quần áo ướt trên người ra. “Cô muốn bị cảm lạnh sao?” Anh có chút tức giận. Sao lại có người phụ nữ ngu ngốc như vậy chứ? Ngu ngốc như vậy thì sao có thể để cô sống một mình, không có tiền chứ. Điều anh không biết là, điều mà Bạch Hiểu Nguyệt để ý là anh vẫn còn ở đây. Đây là xe của anh và cô thực sự không thể làm chuyện Vân Thiên Lâm yêu cầu, thay quần áo trước mặt anh. “Về nhà tôi thay. Trong xe có sưởi ấm, không có việc gì.” Vân Thiên Lâm chậm chạp có ý thức được rằng cô ngượng ngùng không thể thay quần áo trước mặt anh. Kính xe có dán kính mờ, bên ngoài không nhìn vào được nhưng bên trong có thể nhìn rõ. Anh nhấn chân ga, nhẹ nhàng nói, “Ngồi yên đó.” Chiếc xe lao nhanh, vốn dĩ quãng đường phải đi hơn nửa tiếng mới tới thì hiện giờ hơn 10 phút đã tới, dọc đường không phải dừng lại chờ đèn đỏ một lần nào. Việc đầu tiên Bạch Hiểu Nguyệt làm khi về phòng là thay quần áo, tắm nước nóng làm ấm cơ thể. Lúc ở trong xe, cô đã cố gắng nén mấy lần hắt hơi bởi cô sợ Vân Thiên Lâm sẽ mắng cô. Lúc cô ra khỏi phòng, dì Ngô đang tới cửa phòng mời cô xuống ăn tối. “Cậu Vân nói hôm nay cô bị ngâm nước lạnh, tôi có nấu cho cô một chén canh gừng, cô nhớ uống nhé. Trời lạnh như thế này, nếu bị cảm thì khổ.” “Vâng. Cảm ơn dì Ngô.” “Cô nói cái gì vậy. Đây là việc tôi nên làm. Cậu Vân đang chờ cô xuống ăn cơm, cô mau xuống đi.” Bạch Hiểu Nguyệt đi xuống cầu thang thì nhìn thấy Vân Thiên Lâm đang ngồi trên ghế trong phòng ăn, anh đã thay một bộ quần áo mặc ở nhà, không nghiêm túc như khi mặc âu phục nhưng vẫn khiến người ta có chút sợ hãi, không thể tùy tiện tới gần. Vân Thiên Lâm đã quen với việc ngồi ghế đầu bàn. Bạch Hiểu Nguyệt vốn định chọn chỗ xa nhất nhưng vừa định ngồi xuống thì Vân Thiên Lâm đã ho một tiếng, Bạch Hiểu Nguyệt lập tức xoay người đi về phía anh ta. Người này giống như Diêm vương, làm sao cô dám lơ là trước mặt anh ta chứ. “Ăn cơm.” Trong bữa ăn, không có ai nói chuyện. Bạch Hiểu Nguyệt khó có thể nén nhịn chuyện này. Cô không phải dạng người im lặng nhưng nhìn anh, cô lại có chút sợ hãi. “Hôm nay, có chuyện gì?” Xem kìa, đến nói cũng kiệm lời như vậy, ngắn gọn như vậy. Tuy nhiên, Bạch Hiểu Nguyệt lại cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, ít nhất cô còn có cơ hội để nói chuyện. “Chuyện là thế này. Buổi sáng tôi có một cuộc điện thoại, là trường ở bên Anh gọi thông báo đã sắp xếp công ty thực tập cho tôi. Tôi tới đó mới biết tôi bị giao cho con điếm trà xanh Bạch Vân Khê đó. Cô ta sẽ là người dẫn dắt tôi trong kỳ thực tập này và tôi biết tôi sẽ không có cuộc sống tốt đẹp ở đó. Đây là ngày đầu tiên, nếu tôi xúc phạm cô ta, cô ta có thể đánh trượt tôi, tôi sẽ không được cấp bằng tốt nghiệp.” Nghĩ tới đây, Bạch Hiểu Nguyệt như quả bóng xì hơi nằm dài ra bàn, dáng vẻ bơ phờ. Cô đã làm việc chăm chỉ trong một thời gian dài và học hành chăm chỉ để có cơ hội sang Anh du học. Cô thực sự không muốn bản thân kết thúc trong tay người phụ nữ này.
⬅ Trước Tiếp ➡