Chương 37
19.2 nữ chủ nhân Nhìn cô gái trẻ đang nằm dài trên bàn ăn, Vân Thiên Lâm sửng sốt. Thật can đảm. Cô là người đầu tiên dám nói năng cùng không giữ hình tượng, hành động tùy tiện trước mặt anh như vậy. Có lẽ, bởi vì Bạch Hiểu Nguyệt không hề khoa trương lấy lòng anh, tuy rằng cô có chút sợ anh nhưng tâm tư thuần khiết, không hề giống với những cô gái vẫn tiếp cận anh trước đây, tuy là danh gia vọng tộc nhưng trong lòng lại toan tính quá nhiều. Có người phụ nữ nào không tìm tới anh vì thân phận, địa vị cùng gia sản của gia đình anh chứ. Đây cũng là nguyên nhân khiến anh từ chối những cuộc gặp mặt. Anh là người coi trọng cuộc sống hôn nhân, không thể tìm những người đạo đức giả như thế làm một nửa của mình. Bạch Hiểu Nguyệt cho rằng Vân Thiên Lâm không thích cô như vậy, nhưng hai người sẽ sống với nhau lâu dài, nếu cô cứ phải gò bó bản thân trước mặt anh thì sau này cô sẽ sống như thế nào chứ. Vì thế, Bạch Hiểu Nguyệt đưa ra một quyết định. “Vân Thiên Lâm, chúng ta nói chuyện một chút đi.” Vân Thiên Lâm liếc cô một cái. Cô gái mới rồi uể oải nằm dài trên bàn giờ đã hoạt bát trở lại. Khôi phục thật nhanh. Anh đặt đôi đũa trên tay xuống, ừ một tiếng. “Bạch Hiểu Nguyệt tôi vốn đã quen với việc thoải mái vào những lúc bình thường, chẳng hạn như khi ăn, tôi sẽ nói chuyện, nếu quá yên tĩnh, tôi sẽ ăn không nổi. Tôi biết, tôi thường không giữ hình tượng, thậm chí là không giống con gái. Tôi biết, đàn ông các anh đều thích những cô gái dịu dàng, thùy mị, chu đáo. Nhưng mà, sau này chúng ta sẽ sống cùng với nhau, tôi không muốn cuộc sống sau này sẽ có những ràng buộc không vui. Trong quá khứ, chúng ta có cuộc sống không hề giống nhau. Nhưng như tôi đã nói, tôi sẽ cố gắng để trở thành một người vợ tốt. Tôi cũng hy vọng rằng, sau này chúng ta có thể hiểu và bao dung cho nhau.” “Ví dụ.” “Ví dụ, bình thường tôi là một người nói nhiều, anh có thể ừ một tiếng, chứ vẻ mặt nghiêm túc của anh khiến tôi hơi sợ. Hơn nữa, tôi muốn hỏi, tôi có thể trang trí lại nhà cửa theo ý thích của mình không? Hoặc là mua một số thứ tôi thích, để khi anh không có nhà, tôi sẽ không cảm thấy căn nhà lạnh lẽo.” Bạch Hiểu Nguyệt cười thăm dò. Vân Thiên Lâm có thể cảm nhận được trong mắt cô có chút mong chờ. Thấy anh trầm mặc không nói gì, trái tim Bạch Hiểu Nguyệt nảy tưng tưng trong lồng ngực. Lúc cô sắp bỏ cuộc thì Vân Thiên Lâm lên tiếng. “Cô là bà chủ nhà này, cô có thể trang trí nhà theo sở thích. Ở trước mặt tôi, cô không cần gò bó chính mình, cứ là chính mình.” “Anh nói thật chứ?” Bạch Hiểu Nguyệt nhảy dựng lên hỏi lại. Thấy Vân Thiên Lâm gật đầu, vui mừng ôm chầm lấy anh. Nhưng rồi cô sững người, nhận ra bản thân mới làm gì. Vân Thiên Lâm rất thích cái ôm này, đáng tiếc là hai người nên tiếp tục ăn tối. Anh nhìn bàn tay cứng ngắc của Bạch Hiểu Nguyệt đang buông xuống nói, “Ăn cơm đi.” Bạch Hiểu Nguyệt ngượng ngùng cười ngồi xuống cạnh Vân Thiên Lâm. Đồ ăn trên bàn rất ngon, rất hợp khẩu vị cô, nên cô ăn rất ngon miệng. Cô vừa ăn vừa kể về ngày thực tập kỳ lạ của mình cho anh nghe. Vân Thiên Lâm thỉnh thoảng sẽ trả lời 1-2 câu của cô. “Người phụ nữ đó?” “Người phụ nữ đó là con gái của chú tôi, Bạch Vân Khê. Cô ta dường như chưa bao giờ thích tôi, tôi không rõ vì sao nhưng hiện giờ tôi đã quen rồi. Cô ta đang yêu đương với bạn trai cũ của tôi.” Vân Thiên Lâm đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Công ty mà Bạch Hiểu Nguyệt đang nói tới không phải là công ty con của tập đoàn Vĩnh Thăng sao? Chẳng trách, sẽ xuất hiện cùng nhau. Tuy nhiên, người phụ nữ của Vân Thiên Lâm anh chẳng thể bị bắt nạt dễ dàng như vậy.