21.2: Sự lợi hại của anh
Trao đổi một buổi sáng khiến Bạch Hiểu Nguyệt nhận thức rõ ràng, rốt cuộc Vân Thiên Lâm lợi hại như nào. Cô gần như nghĩ rằng, đầu óc của anh giống như một cuốn sách sống, ngay cả những trọng điểm cần biết, anh đều biết vô cùng rõ ràng. Sau khi Vân Thiên Lâm nói xong, Bạch Hiểu Nguyên đã nhìn anh với ánh mắt sùng bái.
“Anh quả thực chính là thần tượng của tôi, tại sao tôi không lợi hại như anh.”
“Em mới đi làm, khi đi làm cẩn thận một chút, bất cứ việc gì cũng phải cảnh giác. Nếu thực sự không được thì đổi chỗ khác thực tập đi!” Khi xe dừng lại, Vân Thiên Lâm vừa nói xong.
“Không cần, tôi không thể vì Bạch Vân Khê mà ảnh hưởng đến mình. Yên tâm, tôi cũng không dễ chọc, hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, Bạch Hiểu Khê tôi cũng không phải dễ chọc. Người có thể bắt nạt tôi còn chưa xuất hiện đâu? Tôi đi đây!”
Bạch Hiểu Nguyệt mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt Vân Thiên Lâm, cảm thấy cuộc sống như vậy có vẻ rất tuyệt.
Hôm qua cô không cẩn thận mới mắc bẫy của tiện nhân Bạch Vân Khê đó, sau này cô ta không có may mắn như vậy đâu.
Bạch Vân Khê hôm nay bỏ thời gian qua đây, chính là muốn xem bộ dạng nhếch nhác của Bạch Hiểu Nguyệt, không ngờ vừa đến liền nhìn thấy cô bước xuống từ một chiếc Land Rover màu trắng, trông có vẻ còn rất vui.
Bạch Vân Khê tưởng rằng mình nhìn nhầm, nhìn nửa ngày mới phát hiện thực sự là cô. Hôm qua cô ta quay về mới phát hiện, nha đầu này không biết đã dọn hành lý đi từ khi nào, trông có vẻ ở bên ngoài có người nuôi rồi!
Land Rover mà thôi, Tịch Trạch cũng có, chỉ là cô ta thích xe thể thao hơn. Bạch Vân Khê đảo mắt, trong đầu lại có chủ ý, nhìn bóng lưng Bạch Hiểu Nguyệt đi vào, trên mặt lộ ra một nụ cười nham hiểm.
Bạch Hiểu Nguyệt thực sự không quá để ý Vân Thiên Lam đi xe gì, chỉ biết rằng, thấy anh lái một chiếc Land Rover màu trắng, trong tiềm thức, Bạch HIểu Nguyệt chỉ biết, chắc anh cũng xem như có tiền, chắc cũng sẽ rất có tiền!
Cô không hề biết rằng chiếc Land Rover đó là được Vân Thiên Lâm tìm chuyên gia cải tiến lại, bất luận phương diện nào đều đạt đến cấu hình hàng đầu, chiếc xe này, hai anh em họ sớm đã thèm muốn từ lâu.
Đương nhiên, anh chỉ là không muốn để Bạch Hiểu Nguyệt bị giá trị của mình dọa sợ, đây cũng là lý do tại sao Vân Thiên Lâm luôn không nói cho cô biết.
Anh chỉ cảm thấy, như bây giờ cũng rất tốt. Vừa rồi nhìn bóng lưng cô rời đi, Vân Thiên Lâm đột nhiên nghĩ tới, nha đầu này hình như không có quần áo gì, xem ra, anh nên dành thời gian cùng cô đi mua chút quần áo gì đó, không phải con gái đều thích những thứ này sao?
Vân Thiên Lâm không hề nhận ra, bất tri bất giác, anh đã bắt đầu cân nhắc đến sở thích của Bạch Hiểu Nguyệt, anh trước đây chưa bao giờ cân nhắc đến vấn đề này.
Quả nhiên, vừa đến giờ làm việc, Bạch Vân Khê đã gọi Bạch Hiểu Nguyệt qua. Cô ta là tổ phó của bộ phận này, coi như có chút chức vị, lại ỷ vào quan hệ với Tịch Trạch, trong bộ phận này không ai dám chọc vào cô ta.
Mọi người nghe thấy giọng nói Bạch Vân Khê gọi cô vào, không khỏi đổ mồ hôi lạnh cho Bạch Hiểu Nguyệt.
Những thực tập sinh vào đây, không một ai có ngày tháng tốt đẹp trong tay cô ta. Bọn họ chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện, Bạch Hiểu Nguyệt là một ngoại lệ.
Bạch Hiểu Nguyệt không hề để tâm chút nào, cô rất tin tưởng Vân Thiên Lâm, những điều anh nói với mình, nhất định có thể giúp cô thuận lợi vượt qua sự hoạnh họe của Bạch Vân Khê.
Nếu cô ta nhất quyết hỏi những câu hỏi xảo trá, vậy thì đừng trách cô không khách khí.
Bạch Hiểu Nguyệt bưng cà phê vừa pha xong, gõ cửa phòng làm việc. Đây là cô cố tình thêm gia vị vào trong, đặc biệt chuẩn bị cho Bạch Vân Khê.