21.1: Sự lợi hại của anh
Hai người đứng cùng nhau, Bạch Hiểu Nguyệt vừa hay cao đến ngang vai của Vân Thiên Lâm, thân hình nhỏ nhắn bị anh ép vào trong lòng, không có đường lui.
Vân Thiên Lâm giam cầm người trong lòng, trong mắt hiện lên một tia cười xấu xa, đột nhiên cúi đầu, ghé vào bên tai Bạch Hiểu Nguyệt, hơi thở ấm nóng thuận thế phả vào chiếc cổ trắng nõn của cô, cả người Bạch Tiểu Nguyệt cứng đờ, không dám động đậy, tim đập thình thịch.
“Tôi không ngại, em tắm cho tôi.” Vân Thiên Lâm nói rồi, nắm lấy tay của Bạch Hiểu Nguyệt, di chuyển về phía người mình.
Bạch Hiểu Nguyệt đẩy mạnh người ra, kêu lớn một tiếng: “Anh từ từ tắm, tôi ở bên ngoài đợi anh.”
Nhìn bộ dạng hoảng loạn bỏ chạy của Bạch Hiểu Nguyệt, Vân Thiên Lâm tâm tình rất tốt, rảnh rỗi không có việc gì làm trêu chọc cô, cũng rất thú vị, xem ra cuộc sống sau này sẽ không quá nhàm chán.
Khi Bạch Hiểu Nguyệt từ trong phòng tắm đi ra, cả mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cô liền đỏ mặt, từ trong phòng ngủ chạy ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy dì Ngô đang dọn bữa sáng ở dưới lầu. Cô nhanh chóng chạy xuống, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình.
“Dì Ngô, sao Vân Thiên Lâm mới sáng sớm đã uống cà phê rồi?”
“Đây là thói quen của thiếu gia, tôi đã nói rất nhiều lần, nhưng thiếu gia không nghe, không còn cách nào.” Bạch Hiểu Nguyệt nhìn sữa ở bên cạnh, đưa tay đón lấy cà phê đặt sang một bên, rồi rót một cốc sữa nóng đặt vào chỗ đó.
“Buổi sáng nên uống sữa, đã lớn như vậy rồi, hóa ra cũng không biết chăm sóc bản thân.” Bạch Hiểu Nguyệt hậm hực dọn đồ trên bàn, dì Ngô nhìn cô, mỉm cười hiểu ý.
Xem ra, bà ấy có thể bảo phu nhân yên tâm rồi, thiếu phu nhân này, thiếu phu nhân không chọn sai.
Khi Vân Thiên Lâm đi xuống đã thay quần áo chỉnh tề đi làm, Bạch Hiểu Nguyệt đang ngồi ở bên cạnh, cúi đầu im lặng.
Thực ra, cô xấu hổ để ngẩng đầu lên, nghĩ đến chuyện vừa rồi xảy ra trong phòng tắm, bây giờ cô vẫn có chút đỏ mặt.
Vân Thiên Lâm không lên tiếng, ánh mắt nhìn vào chỗ sữa bên cạnh, cau mày. Anh thực sự không thích mùi vị của sữa, sao hôm nay dì Ngô…
“Dì Ngô!”
“Sữa này là do tôi đổi, đùng uống quá nhiều cà phê, không tốt cho sức khỏe, nhất là vào buổi sáng. Sữa lành mạnh hơn, ăn cơm đi!” Bạch Hiểu Nguyên lo dì Ngô bị mắng, cho nên đã chuẩn bị xong lý do, không đợi Vân Thiên Lâm nói gì, cô đã nói ra lý do của mình.
Quả nhiên, anh không nói gì nữa, thành thật uống sữa.
Sức ăn Bạch Hiểu Nguyệt hơn lớn, Vân Thiên Lâm thấy cô ăn rất ngon, bất giác anh cũng ăn thêm hai miếng bánh mỳ gối, thấy cũng sắp đến giờ, liền chuẩn bị ra ngoài.
“Hôm qua tôi ngủ quên, hôm nay đi làm phải làm sao! Bây giờ anh đi, bỏ mặc tôi à!” Bạch Hiểu Nguyệt nhìn Vân Thiên Lâm một cách đáng thương, trong lòng đang tính toán, nếu không được hôm nay cô xin nghỉ một ngày là được.
“Tôi đưa em đi, trên đường sẽ nói với em.”
“Đây là anh nói đấy nhé.” Bạch Hiểu Nguyệt nhận được câu trả lời, mau chóng chạy lên lầu cầm đồ của mình xuống, đi theo sau Vân Thiên Lâm, hai người cùng xuất phát đi làm.
Cảm giác này dường như rất vi diệu, khiến cô đột nhiên cảm thấy, mình cũng có một mái nhà hoàn chỉnh.
Trên đường đi, Vân Thiên Lâm nói toàn bộ tình hình của Vinh Thăng cho Bạch Hiểu Nguyệt nghe một lượt. Nhà họ Tịch và nhà họ Vân chính là đối thủ trong kinh doanh, mặc dù ở thành phố này, nhà họ Vân vẫn đứng đầu trên thương trường, nhưng thói quen làm việc của Vân Thiên Lâm chính là như vậy.
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Huống hồ, bây giờ người phụ trách của Vinh Thăng còn là bạn trai cũ của nha đầu này, chỉ với điểm này, anh cũng phải chơi với cậu Trạch này một cách đàng hoàng.