⬅ Trước Tiếp ➡
23.2: Cà phê thêm gia vị
Trong cổ họng như bị lửa đốt, còn không ngừng hắt hơi, cay đến mức nước mắt sắp trào ra.
“Bạch Hiểu Nguyệt, tiện nhân này, nhớ lấy cho tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô.” Cô ta nắm mạnh lấy tờ giấy trắng ở mép bàn, nắm chặt trong tay, móng tay xuyên qua tờ giấy trắng, cô ta dường như không hả giận, cầm chiếc cốc trên bàn lên, choang một tiếng ném xuống đất, cầm lấy túi xách, đi về phía nhà vệ sinh bên cạnh.
Bộ quần áo này của cô ta e là hỏng rồi, nhưng bây giờ, cô ta chỉ muốn làm sao để làm dịu vị cay này.
Hiểu Nguyệt ngồi ở chỗ của mình, im lặng lắng nghe động tĩnh trong phòng làm việc, một tiếng choang vang lên, bên ngoài đột nhiên yên tĩnh, mọi người không dám ngẩng đầu lên, chỉ nghe thấy tiếng cửa bị mở ra rồi đóng sầm lại, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Duy chỉ một mình Bạch Hiểu Nguyệt tiếp tục làm việc của mình như thể không có chuyện gì xảy ra, nhưng bất giác cảm thấy, thời tiết hôm nay thật đẹp, không biết lúc này Vân Thiên Lâm đang làm gì.
Bỗng nhiên cảm thấy, cuộc sống bây giờ cũng rất tốt.
Vì vậy, không ai biết giây tiếp theo sẽ xảy ra điều gì. Nếu đã không biêt tương lai sẽ xảy ra điều gì, vậy thì bất cứ lúc nào cũng đừng từ bỏ, đừng tuyệt vọng. Biết đâu ở giao lộ tiếp theo, kỳ tích đang đợi bạn ở đó.
Không lâu sau, Bạch Vân Khê đen mặt từ trong nhà vệ sinh đi ra rời đi, mọi người đều nhìn Bạch Hiểu Nguyệt một cách kỳ lạ. Thực tập sinh mới đến này lại lợi hại như vậy, vừa rồi bọn họ nghe thấy tiếng trong phòng làm việc, tổ trưởng lại không nổi giận, cốc cà phê kia là do Bạch Hiểu Nguyệt mang vào.
Một đồng nghiệp bên cạnh hóng hớt sáp lại, tò mò hỏi: “Hiểu Nguyệt, rốt cuộc em đã bỏ gì vào trong cà phê, sao chị thấy tổ trưởng Bạch giận tái mét, cũng không dám nói em.”
“Hả? Em không biết, chỉ là pha theo khẩu vị mà chị ấy rất thích thôi.”
Đương nhiên, Bạch Hiểu Nguyệt sẽ không nói rằng mình đã bỏ hai thìa mù tạt vào trong cà phê, còn rắc rất nhiều hạt tiêu, e là vị giác của Bạch Vân Khê mấy ngày này sẽ phải đình công. Chỉ cần nghĩ đến điều này, trong lòng cô liền cảm thấy sảng khoái.
Cả một ngày, Bạch Hiểu Nguyệt đều làm việc chăm chỉ, đối chiếu số liệu, làm quen các dự án mới của công ty gần đây, thời gian trôi qua rất nhanh. Khoảng ba giờ, điện thoại đột nhiên rung lên, Bạch Hiểu Nguyệt cảm thấy kỳ lạ, cầm lên xem, vậy mà lại là tin nhắn của Vân Thiên Lâm: Buổi chiều tôi đến đón em.
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn dòng chữ trên màn hình, sáu chữ ngắn gọn, nhưng không biết vì sao, cô lại cảm thấy trong lòng dâng lên một sự ấm áp nhàn nhạt.
Bạch Hiểu Nguyệt ngẫm nghĩ, rồi trả lời tin nhắn: Được, năm rưỡi tôi tan làm.
Đặt lại điện thoại, cô tiếp tục chăm chỉ làm việc, điện thoại cũng không kêu nữa. Vì một tin nhắn đơn giản, khiến Hiểu Nguyệt đột nhiên cảm thấy mình không phải một mình.
Trước đây, cô luôn tự an ủi mình rằng cô còn có cha, không phải một mình. Nhưng bây giờ, cô hình như không cần phải tự an ủi mình nữa.
Trước kia luôn cho rằng, một gia đình do hai người không có bất kỳ nền tảng tình cảm nào tạo thành chắc chắn sẽ không hạnh phúc.
Nhưng bây giờ, cô gả cho một người mới quen được vài ngày, cuộc sống ngược lại cảm thấy tốt hơn trước, nếu cha mẹ nhìn thấy cuộc sống hiện tại của cô, cũng nhất dịnh sẽ cảm thấy được an ủi.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà thương mại cao nhất thành phố này, Vân Thiên Lâm luôn đút tay vào túi quần, tùy ý dựa vào chiếc bàn làm việc phía sau, nhìn xuống thành phố này.
Sau khi xem tin nhắn trả lời của cô, Vân Thiên Lâm đặt điện thoại sang một bên nhấp một ngụm cà phê hơi đắng. Tối qua Lăng Phong về anh không đi, hôm nay anh liền bị hai người Lăng Phong và Cố Thần bao vây, nhất quyết bảo anh đưa người đến cho họ gặp mới được.
Không đợi anh đồng ý, hai người này đã đặt tiếc, không còn cách nào khác, anh chỉ có thể đồng ý.
⬅ Trước Tiếp ➡