24.1: Chỉ có một
Vân Thiên Lâm tính thời gian đến dưới lầu công ty Bạch Hiểu Nguyệt, vừa đến đã nhìn thấy cô từ trong đi ra. Bạch Hiểu Nguyệt vừa nhìn liền thấy xe của anh, chạy lon ton qua, lên xe.
“Chúng ta về nhà sao?” Bạch Hiểu Nguyệt tưởng rằng anh tới đón mình đi ăn, theo cô nghĩ, tan làm thì nên về ăn tối, huống hồ bây giờ cô có chút đói bụng.
“Thắt dây an toàn vào, tối nay đưa em đi gặp hai người anh em của tôi.” Bạch Hiểu Nguyệt thắt dây an toàn, vừa nghe thấy Vân Thiên Lâm sẽ đưa cô đi gặp bạn bè, chốc lát trở nên căng thẳng.
Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, nhìn trang phục trên người mình, cũng chỉ có thể miễn cưỡng qua được, như vậy liệu có làm anh mất mặt không. Các anh em của anh, không biết sẽ như thế nào.
Một đống câu hỏi hiện lên trong đầu Bạch Hiểu Nguyệt, nhìn khuôn mặt khối băng bên cạnh, nếu anh em của anh cũng như vậy, làm sao cô có thể ăn uống hẳn hoi, liệu có bị khó tiêu không.
Vân Thiên Lâm không biết người bên cạnh lại nghĩ những điều này trong đầu, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, còn tưởng cô không hề căng thẳng.
“Bộ dạng này của tôi, ăn mặc như vậy liệu có làm anh mất mặt không, hay là, tốt nhất tôi đừng đi, tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.” Bạch Hiểu Nguyệt nắm lấy tay phải của anh lắc lắc, Vân Thiên Lâm cau mày, ánh mắt nhìn vào bàn tay trằng nhỏ trên cánh tay.
“Tôi đang lái xe.” Bạch Hiểu Nguyệt lúc này mới biết, hình như mình đã làm ảnh hưởng đến việc lái xe của anh.
“Nhưng mà, bộ dạng này của tôi, thực sự không sao à?”
“Nhưng dịp như này, sau này sẽ có rất nhiều.Bọn họ đều là người của mình, em không cần câu nệ, như bình thường là được.” Thấy Vân Thiên Lâm không có ý thay đổi ý định, Bạch Hiểu Nguyệt đành phải đồng ý, nhưng vừa nghĩ tới việc mình phải gặp anh em tốt của anh, cô liền bất giác trở nên căng thẳng.
“Họ trông như thế nào, tôi có phải chú ý điều gì không.” Sau đó là một loạt các câu hỏi của Bạch Hiểu Nguyệt, cô có một tật xấu, khi căng thẳng sẽ nói nhiều hơn.
Chiếc xe vừa hay dừng ở đèn giao thông, Vân Thiên Lâm nghe người bên cạnh nói không ngừng nghỉ, anh đã quen yên tĩnh có chút đau đầu, thỉnh thoảng đáp lại một hai từ.
Lúc này, anh quay đầu nhìn khuôn mặt căng thẳng bên cạnh, lông mày cau lại. Thực ra chỉ là một bữa tối đơn giản, căn bản không cần căng thẳng.
“Không cần căng thẳng, tùy ý chút là được.” Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu, lòng bàn tay có chút đổ mồ hôi. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt bạn của anh, cô không muốn để lại ấn tượng không tốt.
Trong suy nghĩ của Bạch Hiểu Nguyệt, những người Vân Thiên Lâm tiếp xúc đều là những người giàu có thuộc tầng lớp thượng lưu. Đối với ba từ người giàu có, cô nghĩ nhiều hơn về sự so sánh và thế lực, vì vậy cô không quá thích những dịp xã giao giả tạo này.
Nhìn bộ dạng căng thẳng của Bạch Hiểu Nguyệt, trong lòng Vân Thiên Lâm cảm thấy buồn cười, anh còn tưởng người phụ nữ này không sợ trời không sợ đất, vậy mà lại sợ gặp bạn bè của anh, không biết hai người đó sau khi biết sẽ nghĩ như nào.
Xe đến Minh Đỉnh, Vân Thiên Lâm đưa cô trực tiếp vào phòng riêng. Bạch Hiểu Nguyệt nhớ rằng, phòng riêng trên tầng này không mở cửa cho bên ngoài, sao đám Vân Thiên Lâm có thể đặt được phòng.
“Đây là chỗ của người của mình, không sao đâu.” Như thể nhìn ra nghi hoặc trong lòng Bạch Hiểu Nguyệt, Vân Thiên Lâm kiên nhẫn giải thích, giơ tay mở cửa phòng.
Bạch Hiểu Nguyệt trốn sau lưng Vân Thiên Lâm, chậm chạp không dám đi ra.
Cố Thần và Lăng Phong sớm đã mở rượu, hai người đang bàn tán xem chị dâu bí ẩn được nhắc đến tối qua sẽ là một người phụ nữ như thế nào, cửa vừa mở ra, chỉ nhìn thấy một mình Vân Thiên Lâm, không khỏi thấy kỳ lạ.