Chương 14
Ngày mốt anh về nhà nội, ông gọi về gấp. Những ngày anh vắng mặt em cứ điều hành công ty cho tốt. Chắc cũng lâu đấy.
Không phải lại chuyện vợ con của anh chứ? Em nghe nội hối mãi. Vỹ Khanh cười khúc khích.
Chứ còn gì nữa Anh không khỏi chán nản lắc đầụ
Tội cháu đức tôn nhỉ, em khỏi lo hối thúc. Vỹ Khanh bĩu môi.
Em lo tìm vợ mà phụng dưỡng cho chú thím ba đi. Thanh niên trai tráng 28 cái Xuân rồi còn gì.
Anh ít quá ha, đàn ông con trai 30 rồi còn đâụ Vỹ Khanh nhướng nhướng mày trêu ngươi anh.
Tại anh của cậu không muốn thôi nhé Anh mà muốn là cưới vợ lâu rồi. À mà em và Hoàng tiểu thư gì đấy đã ra sao? Nên chuyện chưa? Anh thắc mắc.
Anh đừng nhắc tới cô gái hung dữ ấy nữa. Con gái con lứa gì mà như chằn ấy, đeo bám em mãi. Vỹ Khanh bực dọc, vòng tay trước ngực và thả người tựa ra saụ
Cá tính người ta mạnh mà. Phục Ân hơi nhếch môi.
Anh à Mạnh mẽ và hung dữ khác nhau hoàn toàn. Con gái mạnh mẽ không để người ta xem thường là qua lời nói và trí tuệ còn đằng này cô Hoàng Lệ Hoa đó hở ra là muốn đánh nhaụ Vỹ Khanh nớ lỏng cravat, gắt gỏng.
Tên không hợp với người nhỉ. Lệ Hoa đáng ra phải mềm mỏng. Với lấy tách trà, anh đưa lên một nhấp môi một cái.
Em chỉ thích cô gái không nói nhiều, ưa đọc sách và nết na một xíu, chứ mà như cô Lệ Hoa ấy, em vừa nghe tên đã né xa trăm mét.
Cô ấy cũng kiên trì thật, theo em từ thời đại học. Gần 10 năm rồi ít ỏi gì.
Mặc cô ta đi, anh nhắc chi làm em càng bực bội. Vỹ Khanh thở hắt ra.
Thôi được rồi Không nhắc nữa.
À anh, người làm bảng báo cáo lúc trưa là Lạc Y à? Vỹ Khanh thắc mắc.
Ừ Không suy nghĩ nhiều, anh gật đầu cái rụp.
Em nghe một số tin không tốt về cô ấy.
Tin gì? Ai nói? Anh bật người ngồi thẳng, tay siết thành nắm đấm.
Chỉ là em nghe phong phanh thôi, không biết rõ ai nói nhưng em nghe là cách đây khoảng nửa tháng, Lạc Y có đến quán Bar của Tiêu Tùy sau đó cứ xin nghỉ triền miên. Họ nói cô ấy có thai, nghỉ dưỡng sức.
Ăn nói xằng bậy Hoang đường, làm gì có chuyện đó. Phục Ân tức giận.
Anh biết Tiêu Tùy rất kỹ tính, sao có thể để cho Lạc Y có thai. Nếu như có thì Lạc Y đã đến tìm anh đòi công bằng cho đứa bé rồi, hà cớ gì cô lại im lặng trong khi thừa biết anh là người làm ra. Nửa tháng trước Lạc Y ở đó với anh, không thể nào với một người nào khác. Còn chuyện Lạc Y có thai là sự thật, anh nhất định nói với nội làm lễ và cưới cô ngay.
Anh hai Anh hai Vỹ Khanh gọi.
Phục Ân không trả lời, đưa mắt nhìn sang.
Anh nghĩ gì mà đăm chiêu thế?
Mai cho người điều tra ngay ai là người nói Lạc Y có thai rồi đưa đến phòng làm việc của anh. Công ty không phải là nơi bàn mấy chuyện rắc rối sỉ nhục danh dự người khác như vậy.
Dạ, em biết rồi.
Tay chống lên cằm, Phục Ân tiếp tục suy nghĩ. Thật sự là như vậy thì anh không phải cưới Phí Thiên Anh đại tiểu thư của Mãn Đường Long. Ông nội cũng không phải hối thúc anh nữa, khỏi gò bó bực bội. Lạc Y đúng là bảo bối, anh quả nhìn không sai.
...
Cô xem đi? Phục Ân đặt bảng báo cáo lên bàn.