⬅ Trước Tiếp ➡

Lạc Y ngồi đối diện anh, hai tay cô run run cầm lấy bảng báo cáo và mở ra xem xét thật kỹ từng trang một. Cái này đúng là cô làm. Nhưng đều đúng cả mà, tại sao lại bị bắt bẻ như vậy? Đặt bảng báo cáo xuống, cô mạnh dạn nói.
Thưa Thượng Tổng, báo cáo này là tôi làm. Có gì không vừa lòng anh sao?
Tôi có nói không vừa lòng à? Tôi xem xong rồi, cô cứ về làm việc bình thường.
Anh đùa với tôi đó hả? Hôm qua anh mắng trưởng phòng rồi bây giờ lại nói với tôi là không có gì là thế nào? Lạc Y ấm ức gắt lên.
Hmmm...tôi biết cô đang tránh mặt tôi. Nếu tôi không làm vậy thì cô sẽ nghỉ thêm bao nhiêu ngày nữa? Anh nhướng mày.
Tôi...tôi bệnh thì tôi nghỉ thôi chứ...anh làm gì...phải bắt tôi đến đây. Cô yếu giọng.
Bệnh? Phục Ân đứng dậy đi ra phía sau cô.
Lạc Y rợn tóc gáy, không khỏi run cầm cập. Nuốt nước bọt cái ực, cô không rét lại run.
Phục Ân áp tay vào má rồi cúi thấp người thì thầm vào tai cô.
Cô có thai sao?
Lạc Y giật bắn người. Chuyện quái gì vậy? Cô có thai bao giờ? Hiện tại cô không sợ anh nữa, đứng bật dậy đối diện anh, hai tay siết chặt, cô nhíu mày như muốn chạm vào nhaụ
Anh ăn nói cho cẩn trọng. Nếu chưa biết chuyện thực hư ra sao thì đừng áp đặt như thế. Tôi chẳng hề có thai, với anh thì lại càng không.
Thật?
Tôi muốn tránh mặt anh nên nghỉ đó, lí do là vậy chẳng có gì khác. Anh cũng đừng lo chuyện tôi có mang cốt nhục của anh hay không, má Tiêu đã cho tôi thuốc tránh thai rồi, bản thân tôi cũng không có dấu hiệu gì là mang thai cả.
Không sao? Tại sao em không mang thai? HẢ????? Phục Ân như sét đánh ngang tai, ghì chặt vai cô. Em chưa từng thích tôi sao? Tại sao lại tránh mặt tôi? Ngay cả trong suy nghĩ cũng chưa sao? Tại sao vậy???
Lạc Y vì tiếng quát của anh mà hơi hoảng sợ. Cô cứ thở mạnh từng nhịp. Một lúc dau khi đã bình tĩnh, Lạc Y gạt tay anh ra.
Tôi có người mình thích rồi. Tôi yêu anh ấy, rất rất nhiềụ
Tất cả là thật? Người đó không phải là tôi? Chưa bao giờ em nghĩ về tôi? Anh nghiêm mặt, mắt mở to nhìn cô.
Đúng Không phải anh. Quá khứ, hiện tại và sau này đều không phải là anh. Tôi không bao giờ yêu anh đâu, mãi mãi cũng không.
Ra ngoài NGAY
Phục Ân lập tức buông Lạc Y ra. Anh chỉ tay ra cửa, không nhìn lấy cô.
Lạc Y cắn môi, hai mắt cô ngấn nước, đỏ hoe.
Chào Thượng Tổng Tôi mong anh nhớ những gì tôi nói ngày hôm nay.
Rầm...Rầm...
Cánh cửa vừa khép lại, những thứ trên bàn làm việc đều bị anh lật cả xuống đất. Nớ lỏng cravat, anh tức giận dằn tay xuống bàn.
Tại sao? Tại sao tôi vẫn không chinh phục được em? Kiều Lạc Y TẠI SAO VẬY????...
============================================================
Lạc Y quay về phòng làm việc. Cô đưa tay lên lau vội nước mắt nhưng chúng vẫn không ngừng tuôn. Chưa bao giờ cô thấy mình đau đến như vậy, đau đến tận tâm can. Ý cô muốn là vậy cơ mà nhưng sao thấy anh như thế cô lại đau nhói lòng.


⬅ Trước Tiếp ➡