“Cả đời em phải làm quân cờ của anh.”
Quân cờ và vợ, cùng âm nhưng không cùng nghĩa.
Mục Lăng nhấn mạnh rõ hai chữ quân cờ, Cố Bình An, cô còn vọng tưởng xứng làm vợ của tôi, thực sự quá ngây thơ rồi, vợ của Mục Lăng tôi, sao có thể là cô người của Cố gia, từ đầu đến cuối, cô cùng lắm là kế hoạch của tôi mà thôi.
“Này không công bằng.” Cố Bình An sốt ruột, cả đời của cô cứ bị hủy như vậy hay sao? “Anh chắc chắn sẽ gặp phải người phụ nữ mà mình thích, chẳng lẽ anh không muốn kết hôn sao?”
“Cờ đỏ trong nhà không ngã, cờ màu bên ngoài tung bay, là giấc mơ của bao nhiêu đàn ông, anh muốn phụ nữ, còn không đơn giản, còn như em, bày ở trong nhà làm một bình hoa thật đẹp, mang đi ra ngoài có mặt mũi là đủ rồi, em có tư cách quản anh bao nuôi bao nhiêu người phụ nữ ở bên ngoài hay sao?” Mục Lăng cà lơ phất phơ nói, thái độ vô cùng ngông cuồng, “Em không có tư cách.”
“Tên cặn bã!” Cố Bình An tức giận đến ngay cả cơm cũng không ăn, đứng dậy xoay người đi xuống lầu, mất hết khẩu vị.
Cô vốn tưởng rằng, đây là một cuộc hôn nhân không có ý nghĩa, Mục Lăng chỉ muốn lợi dụng cô, lợi dụng xong, sẽ thả tự do cho cô, không ngờ tới, hắn từ đầu đến cuối, cũng không tính buông tha cô.
Vừa nghĩ tới Mục Lăng kết hôn xong sẽ ở bên ngoài lăng nhăng, sẽ mang đến cho cô bao nhiêu khó xử, nghĩ đến cuộc hôn nhân này sẽ mang đến nhục nhã và lời đồn đãi gì đó, Cố Bình An thật sự muốn đập đầu chết.
Chẳng lẽ cả đời cô cũng không có cách nào rời khỏi Mục Lăng hay sao?
Đi trên đường phố, cũng không biết đi đâu, trong lòng Cố Bình An không phục, quay đầu lại liếc mắt nhìn Mục Lăng, Mục Lăng cầm ly rượu, làm một động tác kính rượu, tao nhã uống rượu vang đỏ, Cố Bình An hơi cắn răng, hướng hắn dơ ngón giữa ra.
Tên cặn bã, tạm biệt!
Cố Bình An quay đầu bước đi, không bao giờ muốn gặp lại tên khốn Mục Lăng này, lại không phát hiện Mục Lăng bị rượu vang làm cho sặc, suýt chút nữa đánh mất hình tượng, hắn căn bản không nghĩ tới Cố Bình An là một cô gái có giáo dưỡng như thế mà lại làm ra động tác thô lỗ như vậy, quả nhiên tuổi trẻ, tính khí nóng nảy, vậy mà giơ ngón giữa lên, làm đẹp đến như vậy, trong cuộc đời đây là lần đâu tiên bị người khác giơ ngón giữa lên nhục nhã, trải nghiệm này cũng khá đặc biệt.
Anh đào như mưa rơi, thân ảnh cô gái càng ngày càng nhỏ, mãi cho đến khi không nhìn thấy nữa, ánh mắt của Mục Lăng cũng trở nên đặc biệt thâm trầm.
Có một chút phải thừa nhận rằng.
Cố Bình An rất đẹp, Cố Bình An rất thú vị, Cố Bình An rất có cá tính.
Chỉ tiếc, Cố Bình An không phải là dạng người mà hắn thích, nếu là vợ, hắn chỉ thích người phụ nữ ôn nhu ngoan ngoãn lại nghe lời, không phải dạng người tính khí nóng nảy như Cố Bình An này, thông minh lanh lợi lại là người phụ nữ có chủ kiến.
Chuông điện thoại reo lên, Tiểu Ngô gọi điện thoại tới, "Đại thiếu gia, có cần theo dõi thiếu phu nhân hay không?"
Mục Lăng hơi suy nghĩ một chút, "Không cần, cô ta không dám chạy đâu."
Cô ta cũng chạy không thoát.
"Vâng, đã biết."
Tiểu Ngô cúp điện thoại, Mục Lăng cũng không cho người theo dõi Cố Bình An nữa, ngay từ lúc mới bắt đầu điều tra Cố Bình An, hắn đã biết sau khi tin tức đính hôn truyền ra, Cố Bình An chắc chắn sẽ chạy trốn, những không ngờ lại chạy nhanh như vậy, may mà hắn cho người theo dõi.
Nếu không cho cho người theo dõi, hắn vẫn đúng là sợ Cố Bình An sẽ chạy khỏi thành phố S như vậy, hắn sẽ mất hết thể diện.
Vừa mới để điện thoại xuống, chuông điện thoại lại vang lên.
Mục Lăng liếc mắt nhìn màn hình hiện lên, khóe môi xẹt qua một chút ý cười, giọng nói cũng ôn nhu hơn bình thường rất nhiều, "Chơi có vui không?"
…………..
"Chơi vui là được rồi, chơi vài ngày rồi hẵng trở về."
………….
"Việc đính hôn để sau."