⬅ Trước Tiếp ➡
................
"Anh sẽ không cưới Cố Bình An, em yên tâm, cô bé nhỏ này, em lo lắng cái gì chứ?"
...............
"Em không cần phải lo lắng Cố Bình An, chờ đến khi cô ta không còn giá trị lợi dụng nữa, anh sẽ một cước đá văng cô ta, vợ của anh vĩnh viễn là em." Ánh mắt Mục Lăng đầy ý cười, "Ở bên ngoài chơi vui vẻ, không cần nghĩ đến những chuyện lung tung này."
...............
Mục Lăng cúp điện thoại, ngón tay gõ gõ lên bàn, lông mày hơi nhíu lại.
Tất cả mọi việc, từng bước từng từng tiến hành theo kế hoạch, vô cùng hoàn mỹ, Cố Bình An trốn không thoát khỏi lòng bàn tay, Cố Vân... Mục Lăng cười lạnh, sắp đến lúc ông phải trả giá thật lớn rồi, chờ lâu như vậy, hắn không sốt ruột một chút nào, hắn phải từ từ hưởng thụ, quá trình hành hạ.
Cố Bình An đi dạo trên đường không có mục đích, điện thoại hết pin, cô vốn nên bắt xe về nhà, nhưng mà, vừa nghĩ đến người nhà bán đứng cô, cô lập tức không muốn trở về nhà chút nào, một chút ý trở về cũng không có.
Trong lòng càng nghĩ càng buồn, đi dạo một hồi đã đến tối.
Cả thành phố được thắp sáng rực rỡ, ai ai cũng có một mái nhà ấm áp, dường như chỉ có một mình cô, cô đơn lang thang ở bên ngoài, không có ai nói chuyện, không có ai để dựa vào.
Cố Bình An, sao cuộc sống của mày lại đến mức thê thảm như vậy rồi.
Rõ ràng là hòn ngọc quý trên tay thị trưởng, nhưng lại thê thảm đến như vậy, thật sự là tạo hóa trêu người.
Vì Cố Bình An là thiên kim thị trưởng, gia giáo đặc biệt nghiêm khắc, chưa bao giờ cho phép cô đi đến những nơi hỗn tạp.
Lý Hoan Tình nhìn như một cô bé ngoan ngoãn, nhưng lại cởi mở hơn Cố Bình An rất nhiều, cũng thích mạo hiểm, thường hay trà trộn vào những nơi như sòng bạc, quán bar, dĩ nhiên là cô ấy đi chơi cùng với bạn trai của mình, thường hay chế nhạo Cố Bình An rằng một chút trải nghiệm tinh thần cũng không có.
Đây là lần đầu tiên cô đến quán bar.
Mint 2, một quán bar ở khu vực phồn hoa, người đông nghẹt, Cố Bình An như một bà già đi vào nơi lộng lẫy, lại làm bộ bình tĩnh, chọn một chỗ ở quầy bar ngồi xuống, em trai ở quầy bar hỏi cô muốn uống cái gì, Cố Bình An vốn không biết gọi tên, chỉ vào ly rượu cocktail, “Tôi muốn một ly như thế.”
Chất lỏng màu xanh lam, nhìn thấy rất đẹp, nên chắc uống rất ngon.
Cô gái bên cạnh rất trẻ trung, nhìn dáng vẻ có lẽ nhỏ hơn cô vài tuổi, dậy thì khá tốt, răng trắng sáng, sắc mặt hơi hơi lạnh lùng, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp diện mạo của cô ấy, Cố Bình An nhịn không được nhìn nhiều thêm một chút, ai ai cũng đều thích nhìn gái đẹp, cho dù là nam hay nữ cũng vậy.
Tuy rằng trẻ tuổi, cũng rất ngang ngược, loại cảm giác bộ lộ tài năng kia, rất đặc biệt, cũng cực kì hiếm thấy.
“Lần đầu tiên cô đến đây?” Hạ Thanh hỏi.
Vừa nhìn là biết ngay Cố Bình An lần đầu tiên đến quán bar chơi, đặc biệt cẩn trọng, dáng vẻ cận thận từng li từng tí một, ngay cả rượu cũng không biết, tùy tiện gọi đồ uống giống cô, Hạ Thanh nói, “Rượu này rất mạnh, cô uống không được đâu.”
“Ai nói tôi uống không được, tửu lượng của tôi rất tốt.”
Hạ Thanh cười, “Hắc, cô thất tình sao?”
“Không có!”
“Cô xem lại mình đi giống như người bị bỏ rơi vậy đó.” Hạ Thanh nói, dáng vẻ buồn bã giống sắp khóc, rất giống thất tình, không biết bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, cảm giác này giống như thỏ trắng nhỏ bước vào hang sói vậy.
Nhưng mà, cô lại không biết gì cả.
“Cô tới đây làm gì? Nhìn cô giống vị thành niên.”
⬅ Trước Tiếp ➡