“Bố mày là vị thành niên thì sao?” Hạ Thanh nói, ưỡn bộ ngực lên, “Tuy rằng là vị thành niên, nhưng tôi cũng có dáng vóc quyến rũ, cô có không? Cô dám kì thị vị thành niên à?”
“Không dám.” Mặt Cố Bình An ngỡ ngàng, cô kì thị vị thành niên ở chỗ nào? “Vị thành niên không thể uống rượu.”
“Cổ hủ, tửu lượng của tôi còn tốt hơn cô đấy.” Hạ Thanh ngang ngược nói, “Có bản lĩnh thì so tửu lượng với tôi đi.”
“Không thích.” Cố Bình An kinh hãi, cô không thèm so tửu lượng, “Một mình vị thành niên như cô đến quán bar làm gì?”
“Chấp hành nhiệm vụ.” Hạ Thanh thở dài, “Ai, đời người khó khăn, kiếm chút tiền cũng không dễ dàng.”
Cố Bình An như hiểu mà không hiểu gật đầu, cũng không hiểu cô ấy đang thi hành nhiệm vụ gì, Hạ Thanh vốn không muốn quản việc không đâu, nhưng thấy Cố Bình An có khí chất không nhiễm một hạt bụi, nên lắm miệng nói một câu, “Cô nên về nhà sớm một chút, chỗ này không nên ở lâu.”
Không biết bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm Cố Bình An, nếu không phải ở bên cạnh cô, nếu không phải cô vừa dạy dỗ một tên có ý nghĩ ăn đậu hủ của Cố Bình An, thì đã sớm có một đám sói lang nhào lên ăn Cố Bình An rồi.
“Tôi không muốn về nhà.” Một ly rượu cocktail thấy đáy, Cố Bình An cảm thấy ngọt ngọt uống rất ngon, lại muốn thêm một ly, “Ba tôi muốn tôi gả cho một người mà tôi không thích, tôi lại trốn không thoát, phiền chết, không muốn về nhà chút nào.”
“Tại sao trốn không thoát?” Chuyện trốn không thoát như vậy đối với Hạ Thanh mà nói, quả thực không thể tưởng tượng nổi, cô thâm nhập hang hổ đều có thể bình an trở ra, trời đất bao la, vì sao trốn không thoát đây?
Cố Bình An không nhịn được kể khổ, cuối cùng cũng coi như có thể tìm được một người để nói chuyện, đem toàn bộ sự việc nói hết một lần, Hạ Thanh trợn mắt ngoác mồm.
Cái quỷ gì?
Vợ chưa cưới của Mục đại?
Ha ha đi, quả thực là…. Chân trời nơi nào không tương phùng a.
Ha ha đi, quả thực là... Chân trời nơi nào không tương phùng a.
Trùng hợp, mục tiêu trong nhiệm vụ lần này của cô chính là Mục đại thiếu, vừa tới thành phố S, đang lúc thư thả uống một ly rượu thì tình cờ gặp phải vợ chưa cưới của Mục đại, vận may bất ngờ đến thật tốt, không ngờ Mục đại lại là người cặn bã như vậy.
Chà chà sách, thiếu tá xinh đẹp lại còn muốn đi tìm Mục đại hợp tác nữa chứ, quả thực là mắt bị mù rồi.
Cô thấy Mục đại khó chịu đã lâu.
“Cô nói, có phải là tôi rất đáng thương hay không?”
"Không không không, cô không đáng thương một chút nào." Hạ Thanh nói, Cố Bình An tính là đáng thương gì đây, cô đã từng gặp qua người đáng thương hơn nhiều, "Cô không biết ở Tây Phi có rất nhiều cô gái, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, lại còn bị lừa bán, bị tiêm thuốc phiện, sau đó phải đi tiếp khách, làm không tốt còn bị đánh, các cô gái ấy so với cô đáng thương hơn rất nhiều. Cô thì áo cơm không lo, gia thế lại tốt, hôn nhân cũng xem là lớn, sao lại đáng thương cơ chứ?"
Cố Bình An nghĩ nghĩ, nghiêm túc mà nói, "Nói như vậy, tôi vẫn còn rất hạnh phúc."
"..........." Hạ Thanh không còn lời gì để nói, được rồi, chị gái nhỏ, nếu đã nói như vậy tôi cũng không còn gì để nói.
"Nhưng tôi phải làm sao?" Cố Bình An nói, "Tôi không muốn gã cho Mục Lăng."
Hạ Thanh nghiêng đầu, cô đã điều tra kỹ về Mục đại, Mục đại đã có một cô gái mà mình thích, đồng thời lại muốn làm thông gia với Cố gia, này thật là thú vị, trong nháy mắt Hạ Thanh liền cảm thấy, Mục đại, anh đúng là một tên cặn bã.
Tình hình Mục gia tương đối phức tạp, Mục Lăng gây thù nhiều, những nguy hiểm đều dồn hết lên những người thân cận trong gia đình của hắn, hắn lôi Cố Bình An ra, không phải là để cho Cố Bình An ngăn chặn một chút nguy hiểm hay sao, khi người phụ nữ của hắn có kẻ chết thay, chờ hắn giải quyết xong mọi việc ở Mục gia, hắn sẽ quang minh chính đại lấy người phụ nữ mà hắn yêu về. Theo cô biết, người phụ nữ mà hắn yêu chính là chị em họ với Cố Bình An, để em họ của mình làm bia đỡ đạn cho mình, còn mình thì lại hưởng thụ sự sủng ái của người đàn ông đó, cô ta đúng là ích kỷ.
Mục Lăng chắc chắn vì muốn bảo vệ tốt người phụ nữ của mình, nên trước mắt mới đính hôn với Cố Bình An, tranh thủ thời gian sớm giải quyết mọi chuyện ở Mục gia, Cố Bình An đáng thương vẫn chưa hay biết gì, không hiểu chút nào về lòng dạ độc ác của đàn ông.
Mục đại, anh đúng là một tên quá cặn bã rồi.
"Nếu chạy không thoát, thì sao cô không làm Mục Lăng yêu cô." Hạ Thanh nói, đây là cách tốt nhất để trả thù Mục Lăng.
"Cô đang mở chuyện cười quốc tế gì ở đây vậy?"