⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh nhớ chị.” Cố Tư Bạch nghiêng người về phía trước, nhìn Chu Thanh một cách khıêu khích “Anh cũng không biết anh ta ở đây.”
Cậu gần đây không có việc gì làm trong kỳ nghỉ, ngày nào cũng dùng ống nhòm trong phòng nhìn trộm nhà Đỗ Triều Nhan, sao có thể không biết là Chu Thanh đến đón.
Đỗ Triều Nhan vô lực chống cằm, quay đầu đối mặt với người đàn ông thỏa thuận nói “Để cậu ấy ngủ một đêm ở phòng khách nhé?”
Mặc dù cả hai đều biết đến khi va chạm với nhau, biết rằng cảnh tượng như vậy sẽ rất xấu hổ, Đỗ Triều Nhan thường sắp xếp thời gian một cách hợp lý.
“Anh đi đặt phòng khác cho cậu ta.” Chu Thanh mặt lạnh lùng nói, dúi tay cầm vali vào tay người phụ nữ, xoay người gọi cho người quản lý của homestay.
Trong phòng ngủ tối tăm chỉ chừa lại màu sắc ấm áp của đèn ngủ, căn phòng tắm rộng mở lan ra hơi nóng, Đỗ Triều Nhan mặc áo tắm và dùng khăn lau mái tóc dài chưa khô, đứng ở bên cạnh cửa mặt đầy bất đắc dĩ nhìn người đàn ông đang cố gắng vuốt thẳng nếp nhăn nhe0 của ga trải giường."
"Chỉ chờ một cũng cũng chịu không được." Cô vòng tay ôm lấy e0 của người đàn ông từ phía sau "Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của anh khi nào mới trị hết đây?"
"Anh quen rồi." Chu Thanh đỡ người dậy, phủ lên mu bàn tay rồi xoay người của cô lại, sau một giây khăn tắm đã ở tɾong tay anh.
Người đàn ông ấn Đỗ Triều Nhan ngồi xuống giường, dùng khăn tắm phủ lấy đuôi tóc và lau sấy còn tích nước của cô, dáng vẻ cẩn thận từng chút một kia khiến người ta không khỏi nghĩ tới người đàn ông đầy tráng kiệt lần đầu tiên chơi búp bê.
"Tóc của em không phải làm bằng giấy đâụ" Đỗ Triều Nhan không nhịn được mà cảm thán.
Động tác trên tay của anh hơi cứng đờ ra, tính thăm dò tɾong hơi thở lại tăng lên một chút, ngay cả cơ thể vẫn rấtcẩn thận từng chút một
Đỗ Triều Nhan thật sự nhịn không được nữa mà xoay đầu lại trừng anh, không ngờ phát hiện tấm mắt của người đàn ông kia đang né tránh mình, cô nghi ngờ kề sát con ngươi đến gần nhìn thật kỹ, nhờ vào ánh đèn mờ nhạt chiếu rọi có thể thấy được gương mặt của anh đang đỏ ửng lên.
"Đây là lần đầu tiên anh giúp một cô gái lau khô tóc." Anh cố giả vờ bình tĩnh "Có phải anh làm đau em không?"
Đỗ Triều Nhan nhíu mày, nhớ đến bộ dáng của anh ở tɾong xe nắm lấy tay mình cười khúc khích khi cô đang ngủ say, khóe miệng không nhịn được cong lên.
"Em không đaụ" Cô kéo khăn mặt đang quấn trên đầu mình xuống, sau đó nắm tay của anh đặt lên trên đỉnh đầu "Nhưng em lại cảm thấy dùng cách bình thường lau khô tóc thì sẽ tốt hơn."
Người đàn ông cúi đầu cười khẽ một tiếng, cuối cùng không còn câu nệ và cẩn thận lau khô tóc giúp cô.
The0 hành động ma sát và dịu dàng của bàn tay rộng lớn trên đầu mình, tầm mắt của Đỗ Triều Nhan bị che khuất bởi tóc rối trên đầu , cô cụp mắt lặng lẽ hưởng thụ cảm giác được đàn ông phụcvụ, yên lặng rồi đột nhiên cảm giác thấy mình nên giải thích chuyện Cố Tư Bạch.
"Em sợ là bắt đầu từ ngày mai em sẽ không đến nữa, vì lúc trước em gửi địa chỉ cho Tiểu Bạch, không ngờ cậu ấy lại cố ý đến vào đúng lúc này."
Động tác trên tay của Chu Thanh hơi đốn một chút, tại sao vào lúc ấm áp như thế này lại nói ra câu đó...
"Anh tức giận rồi sao?" Đỗ Triều Nhan ngửa đầu nhìn lên, khi sợi tóc còn ướt nhẹp, híp mắt đánh giá "Em sẽ nói rõ với cậu ấy một lần, đảm bảo sẽ không còn có chuyện..."
Cô còn chưa kịp nói xong, người đàn ông này đã vén tóc cô lên rồi hôn xuống.
Môi lưỡi bị đảo loạn vụn vặt và nghẹn ngào, Đỗ Triều Nhan chống hai tay trước ngực của anh đến khi hơi thở cuối cùng bị anh hút vào tɾong bụng, mới chịu không nổi nữa vỗ nhẹ cầu xin anh tha thứ.
⬅ Trước Tiếp ➡