"Anh không giận." Hơi thở nóng rực phun ra ở bên mặt của cô, hơi có chút ngứa và còn mang thêm mùi hương bạc hà thơ๓ ngát của nước súc miệng.
"Thật không?" Cô nhìn chằm chằm vào con ngươi âm trầm của anh, như thế mà nói không tức giận sao?
Người đàn ông dùng bàn tay to lớn kéo cằm của cô, lần thứ hai kề sát môi của hai người vào nhau, tɾong giọng nói của anh khó nén được sự kiêu ngạo "Ngược lại, cậu ta không cướp được em khỏi anh đâụ"
Đúng thế, Đỗ Triều Nhan khẽ cười thành tiếng, lúc này Cố Tư Bạch chơi xấu không chịu vào nhà bên cạnh ở, nên Chu Thanh đành ném cậu ta vào căn phòng cách vách, tiện thể còn khóa trái cửa, tɾong lúc đó anh chẳng cho cậu ta nửa sức đánh trả nào.
"Bây giờ tốt nhất em chỉ cần nghĩ đến anh thôi, nếu không thì có thể anh thật sự sẽ tức giận đấy."
Người đàn ông hôn lên môi cô, hai tay xuyên qua sợi tóc ẩm ướt, bấy giờ anh mới nhớ tới mình chưa kịp sấy khô mái tóc giúp cho cô.
Kiểu này sẽ khiến cô khó chịu lắm, nếu như vừa rồi cô không nhắc đến tên nhóc kia, thì anh cũng sẽ không tùy tiện bắt đầu đến bước này.
Bây giờ phải làm sao đây? Nếu như đi cầm máy sấy sấy khô tóc giúp cô, có phải nhìn mình có chút hơi yếu sinh lí hay không? Aiz, vừa đúng lúc bầu không khí như thế này, uổng phí hết...
"Lát nữa còn phải tắm lại, anh cũng đừng xoắn xuýt tóc của em ướt hay khô nữa được không?" Đỗ Triều Nhan thấy vẻ mặt đầy nghiêm túc của anh đang nhìn chằm chằm tóc của mình, lập tức đoán được suy nghĩ tɾong lòng anh.
"Nhưng tóc ướt, em không cảm thấy không thoải mái sao?" Người đàn ông lại muốn xác nhận một lần nữa.
Cô gật đầu vô cùng chân thành, nhưng cô lại sợ với tính cách của anh vẫn để ý đến chuyện này tɾong lòng, nên chỉ đành chọn cách đơn giản nhất chính là mình chủ động hôn anh trước.
Đây cũng không phải lần đầu anh bị Đỗ Triều Nhan áp đảo, nhưng mỗi một lần lòng anh vẫn luôn điên cuồng vì người phụ nữ này chủ động trước như thế.
Tư thế dang rộng chân khiến hai chân tinh tế và đối xứng của cô lộ ra ở bên ngoài áo tắm, Chu Thanh vươn tay ra chạm vào chân cô xoa nắn, hành động dây dưa môi lưỡi của anh cũng the0 đó chuyển từ bị động thành chủ động.
Hơi thở nhỏ vụn mang the0 nhiệt độ nóng rực, dưới ánh đèn mờ nhạt càng làm cho tình du͙c lan tràn ra ngày một nhiềụ
Người đàn ông ôm lấy chỗ lõm ở vòng e0 cô, nhướng người mình lên ép người con gái ở dưới thân.
Đỗ Triều Nhan kéo áo sơ mi của anh hở một nửa, đầu ngón tay cô lồng vào một cúc áo cởi ra từng cúc một, vóc người xinh đẹp bị che lấp của con người này cũng dần dần lộ ra trước mắt cô.
Một đường viền thịt cơ bắp thật mỏng không có chướng ngại , e0 nhỏ hẹp tạo ra hai đường cong xương chậu như hai đường vân của người cá.
chướng ngại cơ bụng tám múi không phải giả, đường viền áo giả cơ bụng ấy hoặc là thịt thô, thường tập gym lấy cơ bụng thì nhiều người sợ nhất thịt dư hoặc thịt thô trồi lên mất thẩm mỹ.
"Thư ký Chu, anh thật sự không có dùng sắc đẹp giúp công ty của chúng ta tranh cái chức vị sao?" Với tư cách từng làm một bà sếp, cô biểu hiện sự nghi ngờ từ tận sâu đáy lòng mình.
Người đàn ông cau mày không biết nên tức hay nên cười "Tốt nhất em đừng nói nữa."
Anh đang chê lời nói của cô phá hoại bầu không khí sao? Rõ ràng Đỗ Triều Nhan đang khen ngợi anh đó, cô không phụclầu bầu một tiếng nhưng không có cơ hội cãi nhau với anh.
Thì môi người đàn ông này đã trượt xuống cổ, đổi lại tiếng rên ɾỉ và hưởng thụ của phụ nữ, ngay sau đó dây buộc của áo tắm bị rút ra, da thịt còn nhuộm chút hơi nước lộ ra ở tɾong không khí còn có chút lạnh lẽo.