⬅ Trước Tiếp ➡
Tất cả lý do được người con gái đã chuẩn bị để nói nhưng bây giờ khi tận mắt nhìn thấy Đỗ Triều Nhan, cô ta lại không nói nên lời.
Nửa năm qua, cô ta không có một lần ngừng lén trộm lên giường để phát thị uy với Đỗ Triều Nhan, nhưng hôm nay Đỗ Triều Nhan vẫn khách sáo như cũng mời cô ta tới cửa, còn sai bảo người hầu chuẩn bị trà bánh cho cô ta.
Lương tri cô ta thức tỉnh, khiến cô ta không thể nào đối đầu với một người lương thiện như vậy, càng không thể nói những lời xấu xa kia với cô.
Im lặng một hồi lâu, cũng khiến cho Đỗ Triều Nhan có chút suy nghĩ mới về cô gái trước mắt, ít nhất cô ta còn có do dự, tính ra bản thân cũng chưa hỏng hoàn toàn.
“Nếu cô cũng không biết làm sao thì chuyện này để cho Tô Mục lựa chọn đi.”
Cô móc điện thoại di động trong túi ra, ấn dãy số Tô Mục, mở oa lên đặt giữa hai người.
“Làm sao thế bà chủ Tô?” Chỉ lát sau, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng dịu dàng và trêu đùa “Anh vừa mới đi công tác, em đã nhớ anh rồi sao?”
“Tô Mực có một cô gái tới cửa nhà chút ta, nói là đã mang thai con của anh.” Không có bất luận lời nào vòng vo, cô cư thế mà nói tóm tắt sự tình nói thẳng.
Cô gái ngạc nhiên nhìn Đỗ Triều Nhan như không dám tin, cô gái này cô ta vẫn có ấn tượng trong lòng là một người yếu đuối quá quắc hay chọc phá chồng mình sao?
Hai đầu điện thoại yên lặng đến đáng sợ, chỉ trong ngăn ngủn mấy giây, không khí như ngừng lại.
“Triều Nhan đó không thể là con của anh được, em phải tin anh.” Người đàn ông nói như đinh đóng cột.
“Em đã nhìn thấy rõ ảnh chụp của hai người ngủ chung rồi.” Trông mắt Đỗ Triều Nhan hiện lên một tia thất vọng “Anh muốn làm sao em tin anh đây?”
“Thật xin lỗi Triều Nhan, anh… Lúc trước anh uống say, nên… Nhưng chỉ có một lần đó, nên cô ta không thể nào mang thai con của anh được, có lẽ vì cô ta muốn vu khống anh, bây giờ em biết lòng các cô gái nhỏ đều rất sâu, em phải tin anh Triều Nhan.”
Cô ta nghe được người đàn ông đầu bên kia không chút để ý mà hất bát nước bẩn lên người mình, cô gái ôm bụng, nhịn không được mà khóc nức nở, Đỗ Triều Nhan là người bị hại im lặng nhìn ả, cảm thấy có chút kỳ lạ, cô là người nên đáng thương hơn cô ta mới đúng.
“Nếu thật sự là con của anh thì sao? Thật là con của anh, chúng ta ly hôn nhỉ?”
“Anh sẽ không ly hôn với em Đỗ Triều Nhan Em không tin anh sao? Chuyện đó không thể nào là con của anh được Triều Nhan em mãi mãi là vợ của anh, em mới là người anh yêu nhất đời này, anh yêu em Triều Nhan, anh yêu mình em thôi ”
Yêu cô rồi lại phản bội bc, cái này là yêu sao? Đỗ Triều Nhan cong khóe miệng mỉa mai, không nói thêm lời nào nữa.
“Triều Nhan, em bình tĩnh lại một chút, bây giờ anh sẽ đặt vé máy bay đi về, em đợi anh, anh không muốn ly hôn, em đợi anh về giáp mặt giải thích với em được không?”
“Bây giờ cô gái kia còn ở nhà không? Anh nói Chu Thanh đưa cô ta đi, bây giờ em không cần lo lắng, về phòng đợi anh về, đợi anh về được không? Triều Nhan, anh yêu em, anh yêu em Triều Nhan, em ở nhà đợi anh về được không? Triều Nhan…”
Điện thoại im lặng giống như tra tấn người đàn ông bên đầu dây kia.
Tô Mục cầu xin hèn mọn, giọng nói càng ngày càng tuyệt vọng, cuối cùng sau khi không nhận bất cứ câu nào trả lời lại, người đàn ông kia giải thích tất cả rồi hóa thành giọng khóc nghẹn khó kiềm được.
Ý tưởng của cô gái trẻ tới đây ban đầu muốn chiếm đoạt địa vị bà chủ của người ta đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Đỗ Triều Nhan cúp điện thoại lấy khăn giấy trước mặt đưa cho cô gái đang khóc lóc đến nghẹn ngào kia.
⬅ Trước Tiếp ➡