Bàn tay to lớn của anh dán vào bộ ngược có độ cong đẫy đà mà vuốt ve dịu dàng, dùng khe hở của các ngón tay vừa xoa vừa ép nụ hoa đứng thẳng , sự tê dại ở tɾong da thịt truyền lên não bộ khiến tiếng thở dốc ban đầu của cô biến thành tiếng rên ɾỉ quyến rũ người nghe.
"Triều Nhan." Ngón tay của anh thăm dò nơi tư mật, xúc cảm nóng và ướt át nơi đó làm gương mặt của anh hiện lên vài ý cười "Em hút chặt ngón tay của anh quá đấy."
Rõ ràng đây là phản ứng sinh lý bình thường, tại sao anh lại dùng giọng điệu đầy tình du͙c như thế, Đỗ Triều Nhan đỏ mặt nhẹ dùng giọng nói như muỗi đáp lại.
Ngón tay to dài của người đàn ông dính đầy dịch mật tiến thẳng vào từng chút một, anh cố ý thả chậm tốc độ dùng lòng bàn tay thô ráp của mình ép nơi mẫn cảm, muốn dùng nó giảm bớt sự đau đớn giúp cô.
"A ha... A..." Sự tê dại từ xương sống chạy dọc the0 lưng, truyền đến khắp cơ thể, con ngươi của Đỗ Triều Nhan lập tức nhòa đi đầy hơi nước.
Vẻ khát tình của cô cũng lây nhiễm sang người đàn ông đang bên cạnh.
Chu Thanh quỳ nửa chân ở giữa hai chân cô, cúi người hôn lên da thịt rồi the0 xương vai xanh đi xuống, động tác của ngón tay cũng phối hợp đâm vào rút ra tɾong từng nếp thịt mềm mại, khai phá một khu vực chứa đầy tình du͙c của anh.
Người đàn ông tiếp tục di chuyển môi xuống phía dưới, dâm thủy̠ của cô rỉ ra the0 kích thích trước ngực mà chảy xuống đến bẹn đùi.
"Triều Nhan." Anh giở trò, cười khẽ một tiếng đợi khi ánh mắt lấp lánh đầy nước của phụ nữ kia đối diện với mình, anh mới cúi đầu ngậm lấy nơi bí mật đầy lớp thịt mềm ở ngay trước mặt cô.
"A a... A... A..." Đỗ Triều Nhan cảm nhận được hai lực kích thích cực lớn, không nhịn được rên lên kiều nhuyễn.
Người đàn ông kéo tay nhỏ đang cản trở của cô, siết chặt mười đầu ngón tay ép mở bắp đùi đang liên tục run rẩy muốn khép lại kia. Đầu lưỡi ma͙nh mẽ phá tan các trở ngại, tùy ý khuấy động bên tɾong hoa huyệt đầy mật dịch.
Chiếc lưỡi thô ráp cứng cổi ép qua từng một tấc thịt mảnh mai ngọt ngào, đánh cho hoa huyệt không nhịn được mà phun ra một luồng cao trào, anh vẫn không biết mệt mỏi mà không ngừng hút lấy.
"Ngừng... A a... Dừng lại..." Âm thanh của Đỗ Triều Nhan mang the0 tiếng khóc nức nở, cuối cùng cũng kéo lại được một chút lương tri của anh.
Người đàn ông ngẩng đầu lên từ giữa hai chân của cô, đến khi đối mặt với ánh mắt hờn dỗi của đối phương, lại nở nụ cười thản nhiên.
"Làm đi." Đỗ Triều Nhan chống nửa cánh tay mềm đỡ lấy khoang đùi đang đặt trên hai chân dang rộng của anh, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve cây gậy đang đứng thẳng đầu kia nói "Anh nên dùng cơ thể của mình phụcvụ cho em, thư ký Chụ"
“Tôi nhớ tới đứa bé đầu tiên của tổng giám đốc Tô.”
Trong trí nhớ của Đỗ Triều Nhan, lần đầu tiên cô nhìn thấy cô gái này hình như là trên lễ đón người mới đến lần đó còn ở công ty.
“Tôi với tổng giám đốc Tô ở bên nhau cũng nửa năm rồi.”
Cũng là lần đầu gặp cô gái này với dáng vẻ mộc mạc so với hiện tại ăn mặc hàng hiệu và đồ xa xỉ lại không giống với người làm việc trong công ty.
“Tôi cảm thấy chuyện này muốn nói rõ với cô một chút, cuối cùng đây cũng là đứa bé đầu tiên của tổng giám đốc Tô.”
Đỗ Triều Nhan nhìn chằm chằm bụng nhỏ của cô gái, đành cười khổ gật đầu, đúng thế đây là đứa bé đầu tiên của Tô Mục, ban đầu nó vốn là con của cô nhưng bây giờ lại ở trong bụng người khác.
“Cô muốn cái gì?”
Cứ mặc cho Đỗ Triều Nhan cố gắng giữ thể diện cho mình nhưng giọng nói vẫn không thể kiềm được nhiễm chút nghẹn ngào.
“Tôi…” Tôi muốn cô ly hôn, tôi muốn thay thế vị trí của cô.