Trong trí nhớ của anh, Đỗ Triều Nhàn rất ít khi khóc đau đớn như vậy trừ khi ba năm trước, anh giúp Tô Mục tiễn tình nhân về biệt thự mà cảm thấy lo lắng cho cô nên anh đã ném cô ả tình nhân của gã giữa đường, rồi quay lại biệt thự.
Lần đó, Đỗ Triều Nhan đã khóc đến khàn cả giọng trong lồng ngực anh.
Cô hỏi anh vì sao? Tại cô không tốt hay sao? Hay tại cô không xinh đẹp? Hay là vì trên giường cô không giỏi như những người phụ nữ bên ngoài? Vì sao Tô Mục lại đi ngɵạı tình? Vì cái gì sau khi anh ta ngɵạı tình xong còn có thể đúng lý hợp tình lừa gạt cô trở thành một đứa ngốc?”
Cho đến hôm nay, nhớ lại bộ dáng lúc đó của Đỗ Triều Nhan, lòng anh vẫn còn ẩn ẩn đau đớn.
“Cứ xem đó là ác mộng đi…” Cô nhắm mắt lại, dùng đầu cọ ở trong khuỷu tay của người đàn ông “Em buồn ngủ quá…”
“Vậy em ngủ tiếp đi.” Chu Thánh cúi người hôn lên sợi tóc của cô, bàn tay to lớn kéo phía sau lưng cô, nhẹ nhàng vỗ theo quy luật “Lần này phải mơ thấy giấc mơ đẹp.”
Đỗ Triều Nhan mơ màng ừ một tiếng, rồi nhanh chóng đi vào mộng đẹp trong lòng ngục anh.
“Anh sẽ bên cạnh em.” Trong màn đêm, nghe được tiếng hít thở đều đều bên cạnh, người đàn ông hứa hẹn đầy tình cảm sâu đậm “Mãi mãi.”
Bởi vì người đàn ông sáng sớm đã làm phiền, cho nên họ không thể cùng nhau thưởng thức bữa sáng đầm ấm như đã định trước.
Đỗ Triều Nhan cắn một nửa miếng bánh mì nướng rồi vội vàng đuổi theo xe thương vụ bên ngoài khách sạn, giống như một người vợ, giúp anh thắt lại chiếc cà vạt mà anh để lại, người đàn ông cúi đầu xuống, nhân cơ hội hôn lên trán cô, nhìn thẳng vào vẻ mặt chán ghét của cô, ánh mắt tràn đầy vui sướng.
“Cho em chìa khóa,” Chu Thanh lấy chìa khóa ra, chỉ vào khách sạn bên cạnh “Đợi anh đi rồi thì thả cậu ta ra ngoài.”
Theo tầm mắt của anh, Đỗ Triều Nhan nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên cửa sổ kính sát đất với vẻ mặt phẫn uất.
Cố Tư Bạch.
Cô tựa trán, quay đầu nhìn Chu Thanh đau khổ "Anh đi rồi, tính khí của cậu ta đều sẽ đổ lên người em."
"Cậu ta không nỡ đâu," Người đàn ông từ xa liếc nhìn cậu một cái, cúi người thì thào “Hơn nữa, muốn ngồi hưởng phúc của mọi người, thì phải trả giá.”
Đỗ Triều Nhan vỗ nhẹ vào ngực mình, sau đó đẩy lưng của anh để nhanh chóng đưa người lên xe "Đi đi đi."
Cô sốt ruột xua tay "An toàn về đến công ty rồi thì cũng không cần phải gửi tin nhắn cho em, em không muốn biết."
Nụ cười giữa hai hàng lông mày của người đàn ông càng sâu, anh vươn tay từ cửa kính xe ra, đè cổ cô, cúi người hôn lên.
Đỗ Triều Nhan trừng mắt nhìn anh, nhưng tính khí vừa rồi của anh đã tan sạch đi.
“Nhan Nhan,” Ngay sau khi mở cửa khách sạn, Cố Tư Bạch ôm cô vào lòng “Cả đêm anh không ngủ rồi.”
Ngoài sự mệt mỏi, giọng nói khàn khàn của cậu chứa đựng sự bất bình không che giấu được “Có phải bây giờ chị thích anh ta hơn rồi không? Rõ ràng là chúng ta ở bên nhau trước, tại sao bây giờ chị lại đối xử với anh ta tốt hơn anh… "
"Tiểu Bạch," Đỗ Triều Nhan kéo khoảng cách giữa hai người ra "Sau này đừng chưa báo trước đã đến sớm, như vậy chị sắp xếp không ổn thỏa, các anh sẽ có một người phải chịu ấm ức."
Ngoại trừ Tô Mục, tất cả đàn ông, cô đều là bát nước, không thích ai hơn ai.
Cố Tư Bạch khụt khịt mũi, cúi xuống treo cả người lên trên người của Đỗ Triều Nhan, cằm chạm vào vai người phụ nữ, giọng nói của cậu bị bóp nghẹt "Nhưng trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu, Nhan Nhan, chị không thể thích anh hơn sao? Cho dù là có nói dối anh..."
Nói dối có thể mang lại cảm giác thoải mái nhất thời, nhưng về lâu dài sẽ là một loại tác hại.