⬅ Trước Tiếp ➡
Đỗ Triều Nhan vòng tay qua lưng cậu, vuốt ve lòng bàn tay cậu “Tiểu Bạch, chị đã kết hôn rồi.”
“Nhưng anh họ, anh ta đối xử không tốt với chị ” Cố Tư Bạch giữ vai cô, giọng điệu đầy bất cam “Anh ta có người phụ nữ khác ở bên ngoài, tại sao chị vẫn còn yêu anh ta? Anh ta rõ ràng có được chị, nhưng anh ta vẫn chưa không vừa lòng, dựa vào cái gì để khiến chị yêu anh ta?"
Khi sắc mặt Đỗ Triều Nhan càng ngày càng đen, lý trí của người đàn ông dần trở lại trong não cậụ
"Anh xin lỗi, anh..." Cậu mím môi, lại ôm Đỗ Triều Nhan vào trong lòng "Anh sai rồi, anh sai rồi Nhan Nhan, anh yêu chị, anh yêu chị, Nhan Nhan."
Chỉ từ góc độ về lời xin lỗi, Cố Tư Bạch thực sự là họ hàng của Tô Mục, cách nhận lỗi của họ có thể nói là cùng một đường.
Nghe được bên tiếng khóc bên tai, trái tim Đỗ Triều Nhan cuối cùng thì mềm nhũn, dù sao cậu vẫn là một đứa trẻ.
“Sau này anh đừng làm thế,” Cô dụi vào vòng tay của người đàn ông “Nếu anh thực sự không thể chấp nhận được, anh có thể rời bỏ chị, chỉ cần anh nói trước với chị là được."
"Anh không muốn," Cậu không thích Đỗ Triều Nhan nói như vậy, giống như bất cứ lúc nào cũng anh sẽ có thể bị vứt bỏ “Anh sẽ không bao giờ rời đi, Nhan Nhan, chị sẽ luôn thuộc về anh.”
Rồi sẽ có một ngày nào đó, cô sẽ ly hôn với anh họ của cậu, cậu còn trẻ, có nhiều thời gian để có thể chờ đợi.
“Cả đêm chưa ngủ có phải anh buồn ngủ rồi không? Có muốn ăn sáng chút, rồi lại ngủ tiếp?”
Đỗ Triều Nhan có lẽ đoán được cậu đang nghĩ gì, nhưng nói loại chuyện này cũng vô ích, vậy thì không bằng bỏ qua đi.
Nghe thấy cô quan tâm mình, Cố Tư Bạch quét đi vẻ u ám trong mắt, khịt khịt mũi, gật đầu nói “Ừm, muốn ăn bữa sáng do chính tay chị làm, sau đó vòng tay qua ôm chị, cùng ngủ với chị.”
Nghe người đàn ông không có liêm sỉ mà mở rộng ý nghĩa lời nói của cô, Đỗ Triều Nhan không khỏi sững sờ một chút, sau đó câu cổ người đàn ông, cảm thán từ đáy lòng.
“Tiểu Bạch, anh nên cảm ơn mẹ anh đã cho anh một gương mặt ưa nhìn.” Nếu không, chỉ dựa vào tính cách không biết xấu hổ này, cô chắc chắn sẽ không thể nhịn được mà gọi cảnh sát.
Tô Mục ngồi trong phòng thư ký làm bằng kính sát đất, buồn chán lật xem tài liệu đã được sắp xếp trên bàn.
Không khí buồn tẻ khiến gã cảm thấy hơi nhàm chán, gã ấn đầu ngón tay vào góc tờ giấy A4, cuộn lên rồi đặt xuống, lặp đi lặp lại vài lần, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa kính được đẩy ra, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi gã.
“Anh cũng quá kính nghiệp rồi, cho dù vụ án ở thành phố kế bên có gấp thế nào, anh cũng không cần phải nửa đêm chạy đến đây nói chuyện chứ.” Tô Mục cười khổ một tiếng “Dù sao, sau khi tiễn Đỗ Triều Nhan về chỗ ba mẹ cô ấy, nhớ báo an toàn cho tôi trước.”
Chu Thanh nắm tay nắm cửa, theo bản năng mà dừng bước, anh không nghĩ gã lại ở chỗ này đợi anh.
"Xin lỗi, tôi đã sơ suất rồi."
Che giấu đi sự ngạc nhiên trong mắt, Chu Thanh tự nhiên bước tới bàn làm việc, có lẽ là do vừa mới từ chỗ của Đỗ Triều Nhan về, trong lòng lúc này luôn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
"Cà vạt của anh hôm nay..."
Đó là Đỗ Triều Nhan thắt lại cho anh, Chu Thanh cảnh giác, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh "Sao vậy?"
“Lệch rồi,” Tô Mục ra hiệu khi cầm cà vạt của mình, không khỏi trêu chọc “Tôi thường thấy anh tỉ mỉ, sao hôm nay lại không thèm để ý rằng cà vạt của mình bị lệch?”
Gã nheo hai mắt lại, dựa vào lưng ghế “Chắc không phải là, anh vừa trèo xuống giường của bà chủ đó chứ?”
⬅ Trước Tiếp ➡