⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

người khác để hiểu lầm là anh có gốc Tây, nhưng đường quai hàm lại khá mềm mại.
Đôi mắt hẹp dài đen nhảnh như đầm lầy, che đậy dưới hàng lông mi dày cong không để mọi người đoán được cảm xúc.
Lúc anh còn là thiếu niên, sự thâm trầm đó không phù hợp với lứa tuổi, nhưng tới độ tuổi này lại như gãi đúng chỗ ngửa, ngược lại không có về lối đời.
Anh nở nụ cười nhạt chào hỏi với từng người bạn học, sau đó đến một chỗ ghế trống ngồi xuống, vừa hay ngồi đối diện với Tần Tranh.
Trong lúc anh đi tới chỗ ngồi, Tân Tranh đã liếc mắt nhìn anh, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Bây giờ thấy anh đang quay mặt nói chuyện với người bên cạnh, cô mới hơi liếc mắt lặng lẽ đánh giá.
Đã ba năm rồi bọn họ không gặp nhau, dĩ nhiên thi thoảng cô cũng có nhìn thấy tin tức liên quan tới anh, nhưng ảnh chụp và video đều không sánh bằng chính mắt nhìn thấy.
Việt Triều Tịch cởi áo vest ra, bên trong là sơ mi trắng thắng tắp.
Anh vừa nghiêng đầu nói chuyện vừa cởi bỏ nút tay áo, xắn ống tay áo lên, để lộ ra cánh tay săn chắc.
Bàn tay anh thật sự rất đẹp, ngón tay trắng nõn thon dài với các khớp xương rõ ràng, Tần Tranh mắc chứng tay không cứ thể nhìn chăm chăm không chớp mắt.
Ngón tay trỏ ở bàn tay phải của anh hơi cong lại, duỗi tới cổ áo sơ mi, cầm lấy cà vạt kéo nhẹ ra một chút.
Hành động này có chút gợi cảm.
Khoảnh khắc khi anh thả lỏng cà vạt ra, yết hầu của Tần Tranh khẽ lăn lộn, cô nhịn không được cắn cắn môi dưới.
Lúc này, tầm mắt của Việt Triệu Tịch xoay lại, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Tần Tranh.
Bị anh bắt được rồi.
Trong lòng Tần Tranh căng thắng, hô hấp cũng có chút ngưng đọng.
Hơi nước từ nồi lẩu không ngừng bốc lên, sương trắng lượn lờ trong tầm mắt của hai người, nhưng lại không ngăn cản được ánh mắt anh.
Mọi người xung quanh đang ồn ào nói chuyện, dường như chỉ có không gian chỗ hai người họ là yên tĩnh trầm lặng, thời gian như đang đứng yên.
Chỉ có ánh mắt anh vượt qua tất cả, nhìn thẳng vào cô như muốn đâm sầm vào đó.
Nhưng mà, cô không hiểụ Vào đêm mưa ba năm trước kia, cô mang theo cơn say đến gần anh, anh cũng có đáp lại nhưng cuối cùng lại đầy cô ra, thậm chí còn không một lời giải thích.
Lồng ngực Tân Tranh hơi trướng đau, chậm rãi đời mắt đi.
Cô lấy đũa gắp một miếng thịt bò vào trong chén của mình, cúi đầu lấy đầu đũa khuấy nước chấm, khuấy liên tục.
Lúc này, Hà Cạnh Thao phía bên phải cô vừa hay quay đầu lại nhìn, nói với cô một câụ "Chiều thứ Bảy tuần sau cậu rảnh không?" "Hà?" Cô ngước mặt lên.
"Nặc Nặc nói vẫn chưa chọn được hoa cưới, muốn cậu đi chọn với cô ấy." Tần Tranh nhầm tỉnh lại công việc của tuần sau rồi gật đầu đồng ý "Được." Lúc quay mặt lại, cô phát hiện Việt Triệu Tịch không còn nhìn về phía mình nữa, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhôm.
Ly rượu trước mặt lại bị Lâm Dương lần nữa rót đầy, nhìn thấy Lâm Dương nở nụ cười tươi, trong đầu cô lại vang lên câu nói lúc nãy của anh ta.
Thân phận như Việt Triều Tịch, chắc chắn không yêu đương với kiểu phụ nữ bình thường.
Chẳng là mỗi người một nhu cầu, kiểu quan hệ đơn giản và rõ ràng nhất.
Ngực cô hơi nghẹn ngào, lại uống cạn ly rượu trước mặt.
Khoảnh khắc ngẩng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡