Chương 4
đầu lên, cô không để ý tới tầm mắt vừa nãy nữa, sau đó lại nhẹ nhàng cúi đầu xuống.
Việt Triều Tịch ngồi đối diện như đang suy tư điều gì mà nhìn chăm chăm vào gương mặt đần ứng đó của cô, về mặt cũng bắt đầu lạnh đi.
Rượu quá ba vòng, đề tài mọi người thảo luận cũng càng lúc càng nhiều, không tránh khỏi việc bàn tán tin tức hai ngày trước.
"Việt Triều Tịch, cậu nói đi, cậu và Ưng Tuyết cuối cùng là mối quan hệ gì?" Việt Triều Tịch hơi nhăn mày "Không có quan hệ gì cả." Bạn cùng phòng trước đây của anh ôm lấy bả vai anh, mặt vì say mà đó ứng "Có phải là loại quan hệ kia không?" Việt Triều Tịch hơi ngừng lại vài giây, ngón tay vuốt ve mép ly, trịnh trọng nói ra từng chữ một "Bây giờ tôi vẫn độc thân." Thế nhưng, ánh mắt của anh hơi lóe lên rồi lại tỏ ra hờ hững.
Lời anh nói làm cho bạn học nam đối diện càng ồn ào hơn, lại đổ đầy ly rượu của anh, tiếp tục trêu đùa anh.
Hứa Mộng ngồi bên trái nhích tới nói "Việt Triều Tịch thật kỳ quái." Tần Tranh còn đang đắm chìm trong câu nói lúc nãy của Việt Triều Tịch, nghe vậy bèn nhỏ giọng hỏi "Sao vậy?" Ngón tay Hứa Mộng gõ gõ lên mặt bàn "Trước đây đầu thấy cậu ấy nói nhiều như thế." Đặc biệt là nói về tình trạng của bản thần, còn hơi cố tình.
"Có lẽ...Lúc cậu ấy ở ký túc xá cũng như vậy…" Lúc đó Việt Triều Tịch cũng ở ký túc xá, sau khi mọi người biết thân phận cậu ấm của anh, anh cũng không kiêng đề mà dọn ra khỏi ký túc xá.
Anh có một căn hộ ở khu đông, trước đây Tần Tranh từng chung nhóm nghiên cứu với anh đã từng qua đó.
Không thể không nói, bề ngoài Việt Triều Tịch tuy lạnh lùng nhưng anh rất thân thiết và hòa nhã với các bạn học.
Trận tụ hợp này tới 11 giờ mới giải tán, ngày hôm sau là thứ Bảy, không cần phải dậy sớm đi làm.
Hứa Mộng và Tần Tranh không thuận đường, lúc giải tán cô ấy đã được bạn trai tới rước.
Trước khi đi, Hứa Mộng giao phó Tần Tranh cho Hà Cạnh Thao vẫn còn tỉnh táo.
Nhưng điều Hứa Mộng không ngờ là, sau khi cô ấy đi Hà Cạnh Thao lại bị rót rượu liên tục, cuối cùng cả anh ta và Lâm Dương, Trương Hướng đều bị nhét vào một chiếc taxi.
Chuyên ngành IT khá ít bạn nữ, còn có một người là Triệu Giai không uống rượu, nói muốn cùng Tần Tranh đi taxi về, bèn đứng trước cửa nhà vệ sinh đợi Tần Tranh ra.
Tửu lượng của Tần Tranh thật ra cũng không tệ, chỉ là lâu lắm rồi không uống nên cô có chút lâng lâng, muốn đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Lúc cô đi ra, Triệu Giai đã không còn đứng trước cửa, cô vô thức nhìn điện thoại, Triệu Giai gửi cho cô một tin nhắn.
Việt Triều Tịch tiền đường với cậu, để cậu ấy đi cùng cậu nhé, tớ về trước đây.
Tần Tranh thấy tin nhắn thì choáng váng, cảm giác lâng lâng men say lại lần nữa trỗi dậy.
Đúng lúc này, sau lưng cô truyền đến giọng nói vừa lạnh lùng vừa quen thuộc.
"Tần Tranh." Giọng nói này hết sức quen thuộc với Tần Tranh.
Cho tới bây giờ trong điện thoại của cô vẫn còn đoạn ghi âm anh đọc bài mà ngày trước cô lén ghi lại.
Đó là trong một hoạt động do khoa lồng tiếng của trường tổ chức, mỗi giọng nói đều làm người nghe phải rung động.
Trong mỗi học kỳ, mỗi tuần đoàn khoa sẽ tổ chức hoạt động, những sinh viên