“Kích cỡ của cậu cũng rất khách quan.” Đây là lời nhận xét của Chu Y đối với Trần Cảnh Hòa.
Chu Y giả vờ ho hai tiếng, nói thêm mấy chữ để che giấu, “Được rồi, cố lên, học tập cho tốt, bây giờ đang là giai đoạn quan trọng của cấp ba, tập trung học tập trước đi.”
Cả người Trần Cảnh Hòa bốc cháy, trong mắt hiện lên bóng dáng của Chu Y, hắn thậm chí còn không biết nên mở miệng nói chuyện như thế nào.
“Tôi sang nhà bên tìm ba mẹ tôi.”
Chu Y cũng rất hoảng loạn, rõ ràng đã suy nghĩ kỹ rồi mới nói, nhưng sao khi nói ra rồi lại thấy khó xử như thế?”
Chu Y nghĩ chạy trốn là thượng sách.
Nói xong cô liền chạy nhanh ra cửa, kết quả còn chưa đến cửa đã bị Trần Cảnh Hòa chặn lại. Tốc độ của Trần Cảnh Hòa rất nhanh, thân hình cao lớn và đôi chân dài trong chớp mắt liền từ phòng khách đứng trước mặt cô.
Thiếu niên mảnh khảnh, áo khoác không kéo khóa để mở ra, lộ ra áo thun màu trắng bên trong, mơ hồ có thể nhìn thấy xương quai xanh.
Ánh mắt của Trần Cảnh Hoài đảo quanh, tai hồng hồng, giọng nói bởi vì căng thẳng mà khô khốc, “Chị, trừ cái kia rất lớn ra, dáng người của em có đẹp không?”
“Cái gì?” Suy nghĩ của Chu Y rối loạn.
“Thì là cơ bụng của em, chị không thấy sao?” Giọng nói thiếu niên ngày càng khô khốc, còn mang theo một chút uất ức.
“Chị xem, cơ bụng và đường nhân ngư của em.”
Nói xong Trần Cảnh Hòa liền vén áo phông trắng lên, một tầng cơ bắp mỏng và đường ngân ngư từ hai bên eo lọt vào trong quần thể thao.
Thật ra Chu Y rất thích dáng người như thế, trên người có cơ bắp nhưng không quá nhiều, giống như Trần Cảnh Hòa là rất tốt, làn da hắn còn trắng nữa, nhìn rất sạch sẽ và thoải mái.
“Chị ơi, chị có muốn sờ không?”
“Như thế không tốt lắm đâu?” Ánh mắt của Chu Y chưa bao giờ rời khỏi cơ bụng kia, nói thật, đây là lần đầu tiên cô được người ta mời cơ bụng của đối phương, cô cảm thấy có chút kích động.
“Chị sờ một chút rồi lại khen em có được không?”
Nếu phía sau Trần Cảnh Hòa có cái đuôi, thì bây giờ nó sẽ vẫy vẫy vô cùng vui vẻ.
“Bọn họ nói em như này thì sẽ không có ai thích, chị ơi…chị thật sự không thích sao? Chị đừng gạt em, chị mà gạt em thì chị là chó con, em sẽ không để ý đến chị nữa.”
Chu Y Không nghĩ ra hắn còn rất tự ti.
Kịch bản mới đang được viết.
Tác giả Chu Y.
Chu Y không chút do dự vươn tay sờ, sờ cơ bụng của Trần Cảnh Hòa, cơ bắp trên người thiếu niên ẩn giấu sức mạnh dâng trào, những đường cơ bắp mịn màng và từng múi rõ rệt, “Rất đẹp trai.”
“Về sau nếu có ai nói không thích cậu, thì làm cho hắn khỏa thân chạy trên đường, em trai ngoan ngoãn như thế, tôi rất thích.”
Những cảm giác này làm Chu Y lâng lâng muốn bay lên.
“Chị ơi, chị thích em sao?”
“Ừm, thích.” Chu Y u mê nhan sắc này đến mức không biết hôm nay là hôm nào.
“Em cũng thích chị.”
Chú chó con vui vẻ, hận không thể cả người trần trụi để cho Chu Y sờ.
“Y Y, con đang làm gì thế?”
Mẹ Chu và ba Chu vừa từ nhà bên cạnh về lại kinh ngạc lần nữa, sao đứa trẻ này lại đặt tay lên bụng người khác cơ chứ?
Chu Y đột nhiên rút tay lại, không thể tưởng tượng nhìn tay mình.
“Mẹ, không phải con, là cái tay này tự đưa ra.”
Chu nữ sĩ “...”
Bảo bối, nếu không thể giải thích thì đừng có giải thích.
Trần Cảnh Hòa cười vô tội, “Dì ơi không có gì đâu, vừa rồi là chị đang an ủi con, bảo con học tập cho tốt, không xảy ra chuyện gì cả đâụ”