Chu Y điên cuồng gật đầu, “Đúng vậy, không sai, cậu ấy nói rất đúng.”
Chu nữ sĩ nhìn chằm chằm Chu Y, bà ấy giống như ngửi thấy mùi giấu đầu hở đuôi?
“Dì ơi, con về trước đây, hôm nay cảm ơn mọi người rất nhiềụ” Trần Cảnh Hòa thu dọn cặp sách, lễ phép chào tạm biệt ba Chu mẹ Chu, về căn nhà bên cạnh.
Chu Y thở phào nhẹ nhõm, người như không xương nằm trên sô pha, “Mẹ, con đã là sinh viên đại học thành thục rồi, về sau ở trước mặt anh bạn nhỏ nhớ chừa một chút mặt mũi cho con.”
Chu nữ sĩ “ách” một tiếng, “Con chỉ lớn hơn người ta có một tuổi, giả vờ trường thành cái gì chứ.”
Chu Y “Mẹ không hiểu đâụ”
“Ừ, ừ, ừ, mẹ không hiểu, con đã nửa tháng không về nhà, cái đuôi sáp vểnh lên trời rồi.”
Chu Y cười hề hề, “Chuyện đó là đương nhiên rồi, muốn con biểu diễn cách đánh của quân đội cho mẹ xem không?”
“...”
Chu nữ sĩ quyết định quay lại màn đánh nhau kiểu quân đội này lại, chờ khi Chu Y kết hôn thì mở ra để cho cô xấu hổ.
Người đầu tiên được yêu cầu xem cách đánh của quân đội hiện đang ngồi ở bàn làm việc, sớm đã mất đi vẻ bất bình cùng uất ức khi đối mặt với Chu Y, một tay Trần Cảnh Hòa gõ nhẹ vào màn hình điện thoại, thỉnh thoảng lại mỉm cười, một tay khác có khớp xương rõ ràng, để trên mặt bàn gõ không có quy luật.
Muốn theo đuổi con gái phải dịu dàng, dịu dàng Hãy xem những cô gái khác theo đuổi bạn như thế nào, thì bạn theo đuổi người trong lòng mình như thế.
Trần Cảnh Hòa nhớ lại cảnh bàn tay nhỏ bé của Chu Y vuốt ve cơ bụng của hắn, rất mềm mại dịu dàng, ham muốn tình du͙c vốn không được kiềm chế của hắn lại bị khơi dậy một lần nữa. Có quỷ mới biết hắn lại muốn cong lên vì khoáı cảm đó, cả thiếu thiếu chút nữa không thể kiềm chế được.
Muốn hôn cô, muốn cô ngồi ở trên người mình, muốn nhìn cô bị hắn làm mà khóc.
Hắn cười và trả lời tin nhắn, “Đừng lo, cô ấy về nghỉ lễ, còn một tuần nữa.”
Đầu bên kia Hạ Dao đang đợi Trần Cảnh Hòa trả lời tin nhắn, thấy hắn trả lời liền bỏ ván game đang chơi dở, ngón tay gõ lên màn hình nhanh thoăn thoắt.
Thế nào rồi? Ở bên nhau rồi?
Khi nào đưa ra ngoài chơi làm quen một chút? Tôi rất tò mò là người như thế nào mà lại có thể thu phục được cậụ
Trần Cảnh Hòa nhìn chằm chằm bài thi, nửa ngày sau mới trả lời tin nhắn.
Là chị gái.
Chị gái?? Cậu được đấy Trần Cảnh Hòa, thủ thân như ngọc mười bảy năm, tình cảm này lại đợi chị cậu hái đóa hoa này của cậu?”
Hahahaha tôi phải cười nhạo cậu mới được.
Trần Cảnh Hòa cũng tự cười mình, gõ vài cái rồi đứng dậy.
Người ở đầu bên kia không cười nổi nữa, thậm chí còn có chút không nói lên lời. Trần Cảnh Hòa là ai chứ, chỉ biết giả vờ yếu đuối mà thôi
Tôi chưa thành niên, có thể bắt cô ấy phải chịu trách nhiệm với tôi.
Vừa rồi hắn đã xác nhận rồi, Chu Y thích dáng người của hắn, cho nên, để cô có được mình là tốt rồi.
Tâm tình sung sướng của Trần Cảnh Hòa kéo dài đến tận tối, nhất là khi gõ cửa nhà bên cạnh, trong lòng hắn càng vui vẻ hơn.
Người mở cửa là Chu Y.
“Sao cậu lại tới đây?” Chu Y tò mò nhìn hắn.
“Mẹ em mua ít trái cây, bảo cho mọi người một chút.”
Là quả bưởi và lựụ
Chu Y rất thích ăn lựu, nhưng không biết vì sao, mỗi lần ăn lựu là đầu lưỡi đều đau, nhưng càng đau càng muốn ăn, càng ngọt.
“Cậu có muốn vào nhà không?”
“Để em giúp chị mang vào để trên bàn cho, cái này có chút nặng.”
Ấn tượng tốt của Chu Y đối với Tràn Cảnh Hòa +1, đúng là một chàng trai cẩn thận.