Chương 19
Hiện trường nhanh chóng bị phong tỏa, mọi người bị ngăn cách bên ngoài bởi dải băng vàng.
Khoảnh khắc thi thể được đưa lên xe, Kỳ Đường nhìn từ xa một lần.
Từ dưới tấm vải trắng bị gió thổi tung lên, thõng xuống một bàn tay cháy đen.
Xương trắng hếu lộ ra ngoài lớp da đã bị than hóa, lạnh lẽo đến rợn người.
Con quỷ đêm qua...
chưa từng bỏ cuộc.
Nếu không phải cô liều mạng chui vào phòng Thẩm Vọng để trốn thoát, thì người biến thàn bộ dạng nằm trên mặt đất bây giờ chính là cô.
Hai chị em kia...
đã trở thành kẻ thế mạng cho cô.
Hai gò má Kỳ Đường đỏ bừng vì cơn sốt.
Dư âm kinh hãi cùng cảm giác áy náy đan xen, hóa thành một luồng lạnh lẽo kỳ dị dọc sống lưng, khiến răng cô va vào nhau lách cách, mắt hoa đi từng cơn.
Cô lảo đảo một cái.
Ngay khoảnh khắc cơ thể sắp đổ sụp, một bàn tay vững chãi đã kịp thời đỡ lấy lưng cô.
Là một cảnh sát trẻ.
Ít nhất thì trông là vậy.
Sở dĩ phải thêm hai chữ “có lẽ”, bởi anh ta không mặc đồng phục như những người khác.
Anh ta khoác một chiếc áo gió đen, trước ngực cài thẻ cảnh sát, trên tay còn cầm một cốc cà phê.
Nếu bỏ qua hiện trường đang hỗn loạn này, anh ta trông chẳng khác gì một nhân viên văn phòng đang vội vã đến công ty điểm danh buổi sáng.
“Cô không sao chứ?
Trông cô có vẻ không được khỏe.” Kỳ Đường lắc đầu, được anh ta dìu đến ngồi xuống sofa.
Tiếng người nói ồn ào khiến tai cô ong ong, cảnh vật trước mắt chồng chéo trong những vệt sáng mờ nhòe.
“...Hả?
Anh nói gì cơ?” Khi hoàn hồn lại, cô mới nhận ra mình hoàn toàn không nghe rõ lời người cảnh sát trẻ vừa nói.
Anh ta ngừng lại một chút, đổi sang chủ đề khác “Mọi người có biết căn biệt thự này không được phép cho tư nhân ra vào không?
Sau vụ hỏa hoạn năm đó, khu đất này đã bị niêm phong.
Theo tôi được biết, chưa có ai giành được quyền sử dụng nơi này.” Kỳ Đường lắc đầu “Trên nền tảng thuê nhà, nó được hiển thị là có thể cho thuê.
Có người đã tu sửa lại, còn lấy thảm án năm xưa làm mánh khóe thu hút khách.
Chúng tôi trả tiền rồi thuê lại...” Viên cảnh sát trẻ có chút ngạc nhiên “Vì sao lại làm vậy?” “Trưởng câu lạc bộ linh dị của bọn tôi, Giang Á Xuyên...
cậu ấy là họa sĩ truyện tranh kinh dị khá nổi tiếng trên mạng, cực kỳ mê mẩn những nơi từng xảy ra hiện tượng quái dị.
Lần này đến đây là để tìm cảm hứng cho tác phẩm mới.” Nhưng Kỳ Đường đã không còn nghe rõ anh ta nói gì nữa.
Có lẽ anh ta vẫn hỏi thêm vài câu, song trong tầm mắt cô chỉ còn thấy đôi môi ấy không ngừng mấp may kia.
Thấy tình trạng của cô, đối phương từ bỏ việc hỏi han, đưa cho cô một tấm danh thiếp.
Kỳ Đường nhận lấy, gật đầu qua loa.
Khi đứng dậy, cô nhìn thấy Thẩm Vọng.
Anh đã lên một chiếc Maybach màu đen có lẽ người nhà đến đón cậu chủ.
Viên cảnh sát trẻ nhận ra ánh nhìn của cô, bỗng hỏi “Người đó...
cũng là thành viên câu lạc bộ của cô sao?” Lời vừa dứt, Kỳ Đường bỗng ngã sầm vào lòng anh ta Cô gái đã ngất đi.
Khi tỉnh lại, cô đang ở bệnh viện thành phố, tay cắm kim truyền dịch.
Y tá nói rằng có một người đàn ông mặc áo gió đã đưa cô tới đây.
Kỳ Đường ngồi dậy, lục trong túi quần áo bẩn, lấy ra tấm danh thiếp kia.