⬅ Trước Tiếp ➡

cô, ánh nhìn dành cho cô chẳng khác nào nhìn một khoảng không.
Cơm hộp bị vứt vào thùng rác, quà tặng bị trả lại nguyên vẹn, cô xuất hiện trước mắt anh mỗi ngày, vậy mà Thẩm Vọng vẫn không nhớ nổi tên cô.
Trong lòng cô, anh là người hùng đã cứu cô khỏi địa ngục.
Và cô khát khao người hùng ấy yêu mình, đưa mình thoát khỏi cuộc đời ngột ngạt, tăm tối.
Nỗi khát khao ấy dần trượt khỏi ranh giới bình thường, biến thành chấp niệm.
Cô bắt đầu làm những việc mà trước kia chính cô cũng chưa từng nghĩ tới.
Ban đầu chỉ là giữ lại những thứ rất nhỏ chiếc bút anh dùng qua, tờ giấy nháp vô tình bị bỏ quên.
Rồi cô lặng lẽ dõi theo anh, chụp lại từng khoảnh khắc từ xa, gom góp mọi mảnh vụn liên quan đến anh như thể đó là toàn bộ thế giới của mình.
Nhưng dù cô cố gắng đến đâu, khoảng cách giữa họ vẫn không hề thu hẹp.
Chỉ có sự lệch lạc trong lòng cô ngày một sâu thêm.
Tấm ảnh trước mắt được chụp đúng khoảnh khắc hoàn hảo, anh vừa ghi điểm, kéo vạt áo thể thao đen thấm mồ hôi.
Những giọt mồ hôi lấp lánh trên ngọn tóc, sống mũi và đuôi mày còn ướt, toát lên vẻ lạnh lẽo, xa cách, khiến người ta không thể chạm tới.
Kỳ Đường ngồi trên giường, trước mặt là tấm ảnh đẹp trai đủ để lên bìa tạp chí, rồi tự từ, cô tách đôi chân dài thon thả, dưới váy ngủ không mặc gì cả, trên vùng mảnh đất riêng tư nhẵn nhụi là khe huyệt hồng hào đang rỉ nước.
Ngón tay thon dài của cô gái tách hai cánh môi trơn tuột, ấn chiếc máy rung đang kêu vo vo vào âm vật để mút mát, tưởng tượng đây là môi lưỡi của Thẩm Vọng đang liếm láp.
Dưới sự kích thích mạnh mẽ, dòng nước dính nhớp ngọt ngào trượt ra từ huyệt đạo nhạy cảm của cô gái, tay cô luồn vào dưới váy ngủ, vừa xoa nắn bầu ngực kích thích đầu vú, vừa rên rỉ gọi tên người đó...
Thẩm Vọng.
Khoái cảm trong mơ quá mãnh liệt, đốt cháy bụng dưới của Kỳ Đường nóng rực, nếm trải tư vị dục hỏa đốt người.
Trong lúc ý thức mơ hồ, ngón tay cô cũng bất giác luồn vào trong quần lót...
Ào...
Một cốc nước lạnh dội thẳng lên mặt, Kỳ Đường choàng tỉnh, ngồi bật dậy, tóc tai và gương mặt ướt sũng.
“Thẩm...
Thẩm Vọng?” Cô nhìn người đang đứng bên giường, nhất thời không phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực.
Ánh trăng trắng bạc tràn qua khung cửa kính sát đất, lặng lẽ kéo dài đến mép giường.
Thẩm Vọng đứng bên giường cô, trong tay cầm một chiếc cốc nước đã cạn sạch đó chính là cái cốc Kỳ Đường cố tình đặt ở đầu giường vì sợ mình sốt cao.
Gương mặt anh bị ánh trăng phủ bóng, chỉ có đôi mắt là nổi bật hẳn lên.
Tròng mắt màu hạt dẻ nhạt, trong veo như hổ phách, sáng rực giữa màn đêm.
Kỳ Đường quệt tay lau nước trên mặt.
“Cậụ..
cậu sao lại biết nhà tôi?” Việc anh biết địa chỉ nhà cô vốn chẳng có gì lạ, lật hồ sơ trong nhóm lớp là ra ngay.
Điều kỳ quặc là, nửa đêm nửa hôm, anh lại một mình xuất hiện trong phòng ngủ của cô.
Thẩm Vọng ghét cô đến thế, chắc chắn không phải mò tới đây để tán tỉnh, mà họ vốn dĩ giữa họ cũng chẳng có tình ý gì để tán tỉnh.
Lẽ nào...
đến giết người diệt khẩu?
Kỳ Đường giật mình một cái, cả người hoàn toàn tỉnh táo, lén đưa tay sờ xuống dưới gối tìm điện thoại.
Thẩm Vọng đã chú ý động tác nhỏ của cô “Tôi


⬅ Trước Tiếp ➡