Chương 25
xuống lạy “nguyên chủ”.
Chị ơi, sao chị còn ghi hình cả quá trình phạm pháp vậy hả?
Kỳ Đường đang bị sốt, vì sốt nên tai cô hơi ù, thế nên cô đã cố tình chỉnh âm lượng máy tính lớn hơn bình thường.
Điều đó cũng dẫn đến tiếng thở dốc quanh quẩn trong phòng lúc này đặc biệt rõ ràng.
“Kỳ Đường” là một cô nàng si tình biến thái, đây là chuyện mà Kỳ Đường vẫn luôn biết.
Nhưng vì trong tiểu thuyết không miêu tả tỉ mỉ, nên Kỳ Đường cũng không biết, “mình” rốt cuộc biến thái đến mức nào, si tình đến đâu và có ham muốn thèm khát Thẩm Vọng đến nhường nào.
Hiện tại cô đã hiểụ Giữa tiếng rên rỉ vang khắp phòng, cô đã hiểu tất cả.
Ngón tay trắng nõn của cô gái trượt từ bụng dưới trơn bóng đến nơi thầm kín, đường cong cơ thể trưởng thành cực kỳ đẹp đẽ, da thịt trắng nõn, thậm chí dưới ánh sáng mờ ảo còn hiện lên vẻ óng ả như ngọc.
“Ừm, Thẩm Vọng, anh hôn em đi...” “Ánh mắt của anh thật đẹp, sống mũi của anh thật thẳng...
Em có thể ngồi ở phía trên cọ huyệt được không?” Trên tay cô cầm một chiếc áo khoác đồng phục nam sinh, hai má đỏ bừng vùi vào ngửi, dùng cúc áo trên đó chọc vào ngực, chiếc đồng phục từ trước đã biến thành một đống nhăn nhúm, dính đầy chất dịch.
Cô quỳ trên giường, áo khoác dính đầy dịch thể, gò má vùi vào tấm ảnh chụp lén.
Mặt đỏ bừng, vẻ mặt si mê, lè lưỡi liếm lên tấm ảnh.
Khi thanh tiến độ còn lại hơn một nửa, video đã bị ngắt ngang.
Thẩm Vọng tắt giao diện phát sóng.
Không khí rơi vào sự im lặng chưa từng có, trò chơi dừng lại ở màn hình thông báo thất bại, một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương Kỳ Đường trượt xuống.
Nhiệt độ càng ngày càng thấp, không phải ảo giác của cô, cửa sổ đã đóng chặt, nhưng không khí âm lãnh bắt đầu bóp nghẹt cổ họng cô.
Xong rồi, Thẩm Vọng thật sự tức giận.
Con người vì để sống sót thì chẳng có chút tôn nghiêm nào, huống hồ Kỳ Đường vốn cũng nhát gan.
Chỉ thấy hai chân cô mềm nhũn, trượt một cách điêu luyện từ trên ghế xuống đất, “bịch” một tiếng, đầu gối chuẩn xác quỳ rạp xuống trước mặt thiếu niên, hai tay ôm lấy cẳng chân thon dài của anh, khuôn mặt cũng dính chặt vào như kẹo cao su “Xin lỗi, tôi sai rồi ” “Tôi không nên chụp ảnh cậu, không nên làm chuyện xấu với ảnh của cậu, cũng không nên trộm đồ của cậu, càng không nên theo dõi cậu, tôi sai rồi, lát nữa tôi sẽ đốt hết những tấm ảnh đó, nếu còn làm chuyện xấu nữa thì mặc cậu bóp chết tôi, cho tôi một cơ hội cuối cùng được không?
Tôi thật sự sẽ hối cải ” Nước mắt và lời xin lỗi tuôn ra như trút nước, trong lòng Kỳ Đường đấm ngực giậm chân, người chủ cũ của thân xác này hại mình khổ rồi Thẩm Vọng không nói gì.
Qua mấy lần tiếp xúc, thỉnh thoảng sẽ khiến Kỳ Đường sinh ra ảo giác, rằng anh cũng không đáng sợ như vậy.
Ví dụ như sẽ tức giận vì người chơi khiêu khích, hay nửa đêm không ngủ chạy tới tìm cô đánh trả, những chuyện như thế, đều rất giống người.
Giống như một cậu học sinh cấp ba bình thường.
Nhưng giờ phút này, cảm giác phi nhân loại trên người anh lại trở về.
Kỳ Đường không biết đó là cảm giác gì, chỉ biết không khí rất tĩnh lặng, cô có thể nghe thấy tiếng máu của mình chảy xiết trong huyết quản, tiếng tim đập thình thịch vì sợ hãi đến đinh tai