⬅ Trước Tiếp ➡

nhức óc.
“Kỳ Đường.” Cô nghe thấy một tiếng cười không xen lẫn bất cứ cảm xúc nào.
“Hình như tôi chưa từng hỏi cậu, cậu thích tôi ở điểm nào?” “Ách...” Cô cứng rắn đáp bừa, “Đẹp trai?” “Vậy vì sao cậu không dám ngẩng đầu nhìn tôi?” Câu nói này rất âm u, khiến Kỳ Đường có cảm giác như đang trong phim kinh dị và ma quỷ sắp hiện nguyên hình, cô cúi đầu, nhìn thấy bóng của hai người bị ánh trăng chiếu rọi trên mặt đất.
Bóng của cậu con trai trên mặt đất...
mọc ra những phần không thuộc về con người.
Hai tay Kỳ Đường đang ôm lấy cánh tay anh đã cứng đờ, mãi vẫn không dám ngẩng lên.
Cô có thể tưởng tượng ra lúc này Thẩm Vọng hẳn đã chẳng còn mang dáng vẻ của loài người nữa.
Cô vốn nhát gan, sợ hãi những thứ vượt quá khả năng chịu đựng của mình.
Nghe nói quỷ sẽ mãi giữ nguyên dáng vẻ lúc chết.
Cô từng thấy một nữ quỷ chết cháy trong vụ hỏa hoạn ở biệt thự toàn thân than hóa, không còn hình dạng, mùi máu thịt thối rữa xộc thẳng vào mũi.
Cô sợ rằng chỉ cần ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt mình sẽ là một gương mặt quỷ dữ ghê tởm đến buồn nôn.
“Cậu nói thích tôi,” giọng Thẩm Vọng lạnh như băng, “là giả sao?” Kỳ Đường biết, mình không thể trốn tránh thêm được nữa.
Cô run rẩy ngẩng đầu lên Sau tai cậu con trai, sáu chiếc cánh trắng như tuyết mọc ra, khép lại, che khuất nửa gương mặt phía trên.
Mái tóc anh cũng trắng như lông cánh, sống mũi cao thẳng, khóe môi phơn phớt đỏ, cong lên một nụ cười nửa như cười nhạt, nửa như châm biếm.
Dưới ánh trăng, lần đầu tiên Kỳ Đường nhìn rõ hình dạng thật sự của Thẩm Vọng.
Lúc này, những chiếc lông cánh trắng muốt bên tai anh chậm rãi xòe ra, tựa như một con chim trắng đang dang cánh, đẹp đến nghẹt thở.
Anh không chỉ có một đôi mắt.
Tròng mắt đỏ sẫm như máu đặc, dường như gom góp toàn bộ ác ý sâu nhất của thế gian, giờ phút này không chớp lấy một cái, nhìn thẳng vào cô.
Ai cũng biết Kỳ Đường là một kẻ ru rú trong nhà.
Ở thế giới cũ của cô, văn hóa otaku phát triển rực rỡ, từ anime, manga cho tới game, đâu đâu cũng thấy những thiết lập quái vật phong phú, giàu trí tưởng tượng.
Thế nhưng...
không thứ gì có sức chấn động bằng cảnh tượng trước mắt lúc này.
Quá đẹp.
Dù là những chiếc lông cánh trắng tinh, hay đôi mắt đỏ máu kia, tất cả đều thể hiện sự hòa quyện giữa cái đẹp và sự kỳ dị, giữa âm u và nét tinh xảo.
Trong mắt Kỳ Đường thoáng qua một tia kinh ngạc.
Cô không kịp che giấu, cứ thế ngây người nhìn anh, nuốt khan một ngụm nước bọt.
Thẩm Vọng “......?” Anh lạnh lùng nhìn cô, chỉ là trong ánh lạnh ấy lẫn thêm một chút...
khó nói Nhưng bây giờ đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Kỳ Đường bỗng hoàn hồn, ôm chặt lấy cánh tay anh, lại bắt đầu gào khóc.
Thế nhưng vì ánh nhìn chăm chú của anh, bản năng nguyên thủy trong cô bỗng trỗi dậy, cảm giác hạnh phúc khi được người mình thích để tâm, dâng lên không kịp kiểm soát.
Cô vừa khóc được hai tiếng, miệng lại “hì hì” cười ngớ ngẩn.
Cái miệng chết tiệt này, im ngay cho tôi Cô cuống quýt xin lỗi “Tôi sai rồi, Thẩm Vọng, cậu tha cho tôi đi Tôi thật sự biết sai rồi ” Thẩm Vọng im lặng một lúc, rồi bảo cô đứng dậy.
Kỳ Đường không biết anh đã thật sự nguôi giận hay chưa, nhưng vẫn ân cần xóa


⬅ Trước Tiếp ➡