Chương 10
đông người." Ngô Ca vừa ăn vừa chuyện trò ra rả "Những người trong trường chúng ta không dám đắc tội với người ta đâụ Họ chỉ thích đứng nhìn từ xa thôi, chung quy thì vẫn mang lại cảm giác rất hèn mọn." Thiện Yên Lam chỉ im lặng lắng nghe thôi.
Các món ăn của buổi trưa hôm nay theo hơi hướng phong cách Quảng Đông, vừa thanh đạm vừa dễ tiêu nên cô rất thích, do đó Thiện Yên Lam cũng ăn nhiều hơn một chút.
Còn về việc tiếp thu được bao nhiêu lời nói của Ngô Ca, bản thân cô cũng chẳng rõ nữa.
"Nhóm bọn họ có những ai thế?" Đây là lần đầu tiên Thiện Yên Lam chủ động hỏi thăm về vấn đề này.
Cô cảm thấy mình cần phải tìm hiểu đôi chút để bù vào cảm giác bất an lẫn bị động không tên trong lòng mình.
"Liêu Lị Sa, Liễu Khinh Khinh, Trương Kỳ Nhã, Tống Túc, Chung Việt, Lý Ngũ Kỳ.." Ngô Ca đếm từng người một trên đầu ngón tay "Còn có Trác Văn Đào, Điền Gia, Ngụy Lai..
Có lẽ là những người này thôi nhỉ?" Thiện Yên Lam hỏi tiếp "Cậu cũng không chắc chắn hả?" "Bởi vì những người mà bọn họ chơi chung đâu có cố định đâụ Tuy nhiên, các thành viên thân thiết nhất vẫn là sáu người kia, gồm Liêu Lị Sa và Tống Túc." Ngô Ca thậm chí còn chẳng muốn ăn cơm, lúc nói chuyện còn có tâm trạng khá kích động "Sáu người này thực sự đỉnh của chóp luôn.
Chẳng những có ngoại hình xinh đẹp mà gia cảnh còn rất tuyệt vời nữa.
Gia đình của Liêu Lị Sa đang kinh doanh lớn lắm.
Còn Trương Kỳ Nhã kia thì có ba mẹ là diễn viên và người mẫu, đúng kiểu con của người nổi tiếng." Thiện Yên Lam gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rồi, song Ngô Ca vẫn tiếp tục kể lể "Nhưng tuyệt vời nhất vẫn là những chàng trai kia.
Ngoại hình thực sự đẹp điên đảo.
Nếu cậu tiếp xúc với bọn họ thì sau này, cậu có thể ngắm họ ở khoảng cách gần rồi.
Nói thật lòng thì tớ ghen tị với cậu lắm luôn." "Tớ phục cậu rồi đấy.
Khi bàn về nữ sinh thì biểu cảm của cậu đầy chán ghét.
Thế mà lúc nhắc tới mấy anh chàng đẹp trai thì cậu lại biến thành dáng vẻ mê trai ngay và luôn rồi." Âu Dương Lộ trợn mắt khinh bỉ.
Trần Sảng Nhi cười ha hả "Nhưng cậu ấy nói đúng mà." Thiện Yên Lam đang ăn phần cơm của mình thì trông thấy Âu Dương Lộ đã ăn xong đùi gà, dường như cô ấy còn muốn đi lấy thêm nữa.
Nhưng sau khi phát hiện nhiều người đang xếp hàng, Âu Dương Lộ bèn dừng lại rồi ngồi xuống lần nữa, vờ như không có chuyện gì.
Thiện Yên Lam vừa mỉm cười vừa gắp đùi gà của mình cho cô ấy "Vừa rồi dì đã cho tớ thêm một cái đùi nhưng tớ ăn không nổi nữa rồi, cậu ăn giúp tớ được không?" Âu Dương Lộ nhìn sang với vẻ hơi ngạc nhiên, sau đó gật đầu trong sự cảm động đến rơi nước mắt "Được Được chứ Cảm ơn cậu nhé " "Ôi trời, Yên Lam tốt bụng thật đấy." Trần Sảng Nhi vừa chống cằm vừa nhìn cô "Kiểu con gái này hiếm thấy lắm." "Sao lại hiếm thấy?
Tớ cũng rất dịu dàng cơ mà." Ngô Ca đột nhiên phun ra một câụ Nhưng Âu Dương Lộ lại nghe không lọt tai chút nào "Cậu cút xéo cho tớ nhờ " Cảnh tượng trước mắt buồn cười đến nỗi Thiện Yên Lam không khỏi nhoẻn môi cười, vừa cười vừa nhìn các cô gái đùa giỡn.
Cô khá thích cảm giác trong khoảng thời gian yên tĩnh và hòa hợp này.
Bầu không khí hòa thuận ở trường