Chương 10
Tưởng Thừa Trạch, không nổi giận được, chỉ có thể lạnh lùng nói, “Tôi còn có chút việc, xin phép.” Cô gái mặc váy trắng bên cạnh gật đầu, muốn rời đi theo.
Lại bị Tưởng Thừa Trạch gọi lại, “Hồng tiểu thư, nghe nói gần đây thiết kế của cô bị bắt quả tang sao chép, cô không sao chứ?” Giọng điệu là thăm hỏi.
Nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, như đang hỏi, một người chỉ biết sao chép thiết kế của người khác cũng có khiếu thẩm mỹ sao?
Cô gái mặc váy trắng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể nặn ra một câu, “Không sao, tôi đã giao cho luật sư xử lý rồi.” Hai người một trước một sau mang mặt xám xịt rời đi.
Tưởng Thừa Trạch thấy mọi người đã đi xa, liền buông tay ôm eo Dư Mẫn ra, “Vừa rồi bọn họ đàm luận lớn tiếng như vậy, em không nghe thấy sao?” “Nghe thấy ạ” Nhưng bị chó cắn một miếng, chẳng lẽ muốn cắn lại chó một miếng sao?
Miệng đầy lông không thấy ghê tởm à?
Dư Mẫn, “Miệng mọc ở trên người bọn họ.” “Nếu em muốn, em có rất nhiều biện pháp khiến bọn họ im miệng.” Tưởng Thừa Trạch nói “Không phải sao?” Anh đột nhiên nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt luôn lãnh đạm, nhưng trong mắt lại thoáng qua một chút trào phúng.
Cực kỳ giống tình huống cô đối diện với anh khi cô nằm trên giường bệnh nhiều năm trước.
Dư Mẫn chết lặng, Khoảnh khắc ấy thời gian như chậm lại, một giây cứ ngỡ một năm.
Sáu năm trôi qua như cát bụi, ký ức của cô chợt ùa về mùa thu năm cô hai mươi hai tuổi.
Năm hai mươi mốt tuổi, Dư Mẫn tốt nghiệp, ký hợp đồng vị trí vận hành dữ liệu cho một trong những nền tảng thương mại điện tử phát triển nhất Trung Quốc.
Công việc ở thành phố C, Dư Mẫn trải qua ba vòng phỏng vấn mới nhận được lời mời.
Cuối tháng sáu, lễ tốt nghiệp của trường kết thúc, sang tháng bảy, Dư Mẫn thu dọn đồ đạc một mình đến thành phố C.
Năm đó Tô Mạn cũng tốt nghiệp, trở về thành phố C.
Bởi vì ba mẹ ly hôn nên cô ấy chọn một căn hộ trống của gia đình rồi dọn dẹp ra sống một mình, khi biết tin Dư Mẫn đến, cô ấy vội vàng mời Dư Mẫn chuyển đến ở cùng.
“Bạn trai cậu đâu?
Không mời cậu đến sống chung sao?” Dư Mẫn hỏi Tô Mạn khi đến chỗ ở của cô ấy.
“Đừng giễu cợt tớ nữa.” Tô Mạn bĩu môi, “Thật ra thì tớ đang đau đầu vì chuyện này đây” Sau tuổi dậy thì, Tô Mạn ngây thơ mờ mịt đã hiểu tình yêu là gì, nhưng vẫn không hiểu tại sao tình yêu của mình lại không có tính chất duy nhất.
Từ Hàng trong sáng, vui vẻ, thẳng thắn và chân thành.
Ở bên cậu ấy, Tô Mạn cảm thấy tự nhiên, thoải mái, không cần che giấu hay suy nghĩ quá nhiềụ Hai người có vô số đề tài để trò chuyện, lúc nào cũng cười nói không ngớt.
Sự hòa hợp ấy khiến cô dễ chịu, như thể cậu ấy là một người bạn thân thiết, một người đồng hành không chút áp lực.
Ngược lại, Tưởng Thừa Trạch lại là một thế giới khác.
Anh ổn trọng, trầm lặng, nội liễm, luôn toát lên sự chín chắn và điềm tĩnh.
Anh không chỉ là một hình mẫu đáng ngưỡng mộ, mà còn là người luôn khiến cô bất giác muốn rút ngắn khoảng cách.
Ở trước mặt anh, Tô Mạn không thể là chính mình một cách hoàn toàn tự do.
Cô có chút e dè, có chút gò bó, nhưng chính sự cẩn trọng ấy lại mang đến một loại ngọt ngào khác biệt, một thứ cảm giác