Chương 9
cảnh tượng xa hoa đập vào mắt.
Tòa nhà chính cổ điển, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng, khu vườn rộng lớn được cắt tỉa cẩn thận, từng con đường rải sỏi đều mang đến cảm giác quyền uy, trật tự.
Mùi thức ăn tinh tế thoang thoảng trong không khí, những người hầu bận rộn đi lại, tay bưng khay bạc chứa đầy hoa tươi và món ăn được chế biến cầu kỳ.
Các quý bà, doanh nhân, tiểu thư danh giá đứng thành từng nhóm nhỏ, cười nói rôm rả.
Chủ đề của họ không gì khác ngoài con cái, cổ phiếu, các thương vụ làm ăn… và những tin đồn nóng hổi về giới tài phiệt.
Ai ngoại tình với ai, ai dính đến bê bối tài chính, ai đang che giấu một vụ scandal nào đó.
Năm đó, khi Dư Mẫn vừa gả vào nhà họ Tưởng, cô chính là tâm điểm của những cuộc bàn tán ấy.
Cô không có xuất thân danh giá.
Hôn nhân giữa cô và Tưởng Thừa Trạch không dựa trên lợi ích thương nghiệp.
Mọi người không ngừng suy đoán, thậm chí đồn thổi rằng cô dùng thủ đoạn mờ ám để có được vị trí này.
Với ngoại hình, năng lực và địa vị của Tưởng Thừa Trạch, dù bỏ qua gia thế, anh vẫn là đối tượng kết hôn lý tưởng trong mắt biết bao người.
Có không ít tiểu thư vì chuyện này mà nuốt không trôi cơn tức.
Đến tận bây giờ, bọn họ vẫn chưa buông bỏ sự ghen tị và thù địch dành cho cô.
Dư Mẫn vừa bước vào, không ngoài dự đoán, đã nghe thấy tiếng xì xào.
“Cô ta mặc cái gì vậy?” “Kiểu dáng lỗi thời quá rồi.” “Dù là phong cách cổ điển đi nữa… cũng phải có khí chất mới mặc được.” “Đúng thế, có lẽ gu thẩm mỹ có giới hạn nhất định.” Dư Mẫn dừng bước.
Ánh mắt cô lướt qua hai người phụ nữ đang che miệng cười khẩy, chợt nhớ đến mấy con khỉ trong vườn bách thú.
Có người nói, bản chất của con người vốn là dã tính, chỉ được phủ lên một lớp vỏ văn minh mỏng manh.
Những kẻ này, dù có khoác lên mình danh phận thượng lưu thế nào, cũng không che giấu nổi sự nhỏ nhen, hẹp hòi trong ánh mắt.
Bọn họ bộc lộ bản chất ngay khi có cơ hội, phô bày sự thấp kém một cách trắng trợn.
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh cô.
“Xem ra, anh cần phải rèn luyện lại con mắt thẩm mỹ của mình rồi.” Dư Mẫn nghiêng đầụ Tưởng Thừa Trạch không biết đã đứng bên cạnh cô từ bao giờ.
Anh đưa tay ôm lấy eo cô, cố ý cất giọng đủ lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Hai người phụ nữ vừa chế giễu cô lập tức giật mình, chột dạ.
Tưởng Thừa Trạch không hề cho họ cơ hội né tránh.
Anh thản nhiên kéo Dư Mẫn tiến lên hai bước, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt nhưng sắc bén như một lưỡi dao lạnh lẽo.
“Trương tổng có vẻ rất có mắt nhìn.” Anh nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua người phụ nữ mặc váy xanh vừa lớn giọng chê bai.
“Bộ váy này của Trương phu nhân… cũng là do Trương tổng đích thân chọn sao?” Quả là mất mặt.
Mọi người xunh quanh sôi nổi nhìn qua, vẻ mặt muốn cười nhưng lại liều mạng nhịn lại.
Vị Trương phu nhân mặc váy xanh kia, mấy ngày hôm trước chồng mới bị chụp lại ảnh đi ngoại tình, bao dưỡng tình nhân – lấy đâu ra thời gian đi chọn quần áo cho vợ ở nhà?
Khuôn mặt “Trương phu nhân” bị điểm danh cứng đờ lại, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Là do bà nói xấu sau lưng người khác trước, lại e ngại mặt mũi