Chương 12
được khỏe, nhưng cũng không đến mức cần người chăm sóc.
Nếu Từ Hàng đến trước, cô sẽ đẩy Dư Mẫn ra làm lá chắn.
Lý do rất hợp lýnanDư Mẫn vừa mới đến thành phố C, hai ngày nữa sẽ rời đi, mà cô thì đang mệt, không thể làm tròn vai trò chủ nhà.
Vậy nên, cô sẽ nhờ Từ Hàng đưa Dư Mẫn đi tham quan thay cô.
Một kế hoạch đơn giản, gọn gàng.
Chỉ có điều… Dư Mẫn nheo mắt nhìn Tô Mạn, hỏi “Cậu chắc chắn đây là ý hay chứ?” Khi Dư Mạn đến thành phố C hai năm trước, Từ Hành tình cờ đi vắng, chưa từng gặp qua Dư Mẫn.
So với Tưởng Thừa Trạch thì hắn dễ lừa gạt hơn, việc đưa hắn đi chỗ khác dễ dàng hơn.
Tô Mạn nhìn Dư Mẫn.
Đôi mắt to tròn ngập nước tràn đầy khẩn cầụ Về mặt lý trí, Dư Mẫn biết ý tưởng của Tô Mạn không ổn, việc cô ấy kéo dài là vô trách nhiệm với ba người bọn họ.
Nhưng về mặt tình cảm, cô thật sự hiểu Tô Mạn một chút.
Cô ấy vẫn luôn là một công chúa nhỏ.
Trong thế giới của cô ấy, mọi người đều xoay quanh cô ấy.
Cô ấy không giỏi trong việc đưa ra lựa chọn, cũng thiếu suy xét sâu sắc.
Theo cô ấy, lựa chọn Tưởng Thừa Trạch hay là Từ Hàng cũng giống như đối mặt với hai loại kem yêu thích, đều mê người, cô ấy đều muốn ăn, vì thế quyết định nếm thử cả hai trước khi lựa chọn.
Có lẽ không đạo đức, nhưng cũng không phải là điều quá xấụ Dư Mẫn trầm mặc một hồi, sau đó gật đầu, “Được” Ngoài ý muốn, ngày hôm đó Từ Hàng bị chặn trên đường, người tới trước là Tưởng Thừa Trạch.
Gặp lại sau hai năm.
Anh không thay đổi nhiều, ngoại trừ các đường nét trên khuôn mặt cứng cáp hơn, mái tóc ngắn hơn, thì so với thời sinh viên, anh trông giỏi giang và trưởng thành hơn không ít.
Dư Mẫn mở cửa, liếc mắt một cái liền nhận ra anh.
Đối phương lại không có ấn tượng gì với cô, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn biển số nhà.
Tô Mạn thấy thế, từ trên ghế sô pha nhảy dựng lên, “Đàn anh… làm sao anh… đã đến rồi?” Cô ấy cúi đầu cuống quít liếc nhìn , hốt hoảng đón anh vào trong, chỉ vào Dư Mẫn hồi lâu nói, “A… bạn của em.” “Xin chào” Dư Mẫn đặt ly nước trước mặt Tưởng Thừa Trạch, tự giới thiệu, “Em tên Dư Mẫn” Tưởng Thừa Trạch lúc này mới đứng dậy, “Xin chào, Tưởng Thừa Trạch.” Như thể lần đầu tiên gặp cô, anh gật đầu chào cô một cách thành thục khéo léo.
“Mạn Mạn trước đây có nhắc tới em với anh, hai người là đồng hương à?” Anh lại hỏi.
“Vâng.” Dư Mẫn nói, “Thành phố G, anh đã từng đến đó chưa?” “Chưa.” “Vậy nếu có cơ hội anh nên bảo Mạn Mạn dẫn anh đi dạo một chút, nơi đó có rất nhiều đồ ăn vặt, phong cảnh cũng rất đẹp…” Hai người hàn huyên.
Tô Mạn từ ánh mắt Tưởng Thừa Trạch biết được anh đã quên mất, ho khan một tiếng.
“Thừa Trạch, hôm nay em không khỏe lắm, không ra ngoài được, anh có thể giúp em đưa Mẫn Mẫn đi dạo một vòng thành phố C được không?” “Cô ấy lần đầu tiên tới, mà hai ngày nữa phải trở về rồi, nhưng em lại không thể đi cùng được, anh có thể thay em làm chủ nhà một chút không?” Lo lắng không biết Từ Hàng sẽ tới gõ cửa lúc nào, cô ấy còn không thèm dạo đầu, trực tiếp đề nghị Tưởng Thừa Trạch đưa Dư Mẫn đi thăm quan thành phố C.
“Dư Mẫn, lần đầu tiên em đến đây à?” Tưởng Thừa Trạch nghe