Tro Tàn Tình Yêu
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

vậy cũng không lập tức đồng ý, chỉ chậm rãi chuyển ánh mắt về phía Dư Mẫn, dường như có chút không hiểụ Bạn cô đang ốm, sao cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy được.
“Vâng” Từ nhỏ Dư Mẫn đã ghét làm phiền người khác, cũng không biết phải giả vờ như thế nào mới phù hợp với tính cách của mình.
Chỉ có thể dùng mỉm cười để che giấu bản thân đang chột dạ.
Trong sự im lặng khó xử, cô thấy rõ lông mày anh nhướng lên, nhưng vẫn mở miệng, “Có đặc biệt muốn đi nơi nào không?” Thành phố C có bốn mùa rõ rệt.
Tháng bảy đang vào giữa mùa hè, buổi sáng vừa có một trận mưa rào, các phân tử nước đọng lại trên bầu trời xám xịt, khí hậu nóng ẩm bao phủ, đi ra ngoài cũng không phải là chuyện vui sướng gì.
May mà Tưởng Thừa Trạch lái xe đến.
Anh chở Dư Mẫn, giống như một hướng dẫn viên du lịch có trách nhiệm, giới thiệu sơ qua về những danh lam thắng cảnh trên đường đi, tùy cô quyết định có muốn dừng lại hay không.
Khác với chuyện làm cho có mà Dư Mẫn đã tưởng tượng.
Mặc dù Tưởng Thừa Trạch nhìn qua có vẻ tùy tiện, nhưng hành trình mà anh đưa ra lại rất khoa học và hiệu quả, trong một ngày có thể đến thăm nhiều điểm tham quan nhất ở trung tâm thành phố C.
Mấy lời giới thiệu của anh như máy móc cứng nhắc nhưng cũng khá phù hợp, bổ sung cho cô một góc nhìn mà cô không thể tìm thấy trên internet.
Dần dần, Dư Mẫn trút bỏ gánh nặng tâm lý, thỉnh thoảng sẽ hỏi một vài vấn đề mà cô cảm thấy hứng thú, giống như là du khách lần đầu tiên đến thành phố C vậy.
“Em bằng tuổi với Tô Mạn, vậy là cũng tốt nghiệp năm nay à?” Trên đường trở về, trời bắt đầu quang đãng trở lại, nhưng đường dần dần trở nên tắc nghẽn, trên đường đi Tưởng Thừa Trạch không nhịn được hỏi.
“Tốt nghiệp rồi ạ, vẫn còn đang tìm việc làm.” Dư Mẫn hoảng sợ, sợ sau này gặp mặt sẽ xấu hổ, bổ sung thêm, “Thành phố C không tồi, sau khi trở về em sẽ thử tìm việc ở đây xem thế nào.” “Em cảm thấy tiêu chuẩn không tồi là gì?
Nhiều cơ hội hơn?” Chắc là kẹt xa quá nhàm chán, Tưởng Thừa Trạch chuyển sự chú ý sang Dư Mẫn, chủ động bắt chuyện.
Trên mặt anh đối với người lạ vẫn có chút lãnh đạm, nhưng sau khi ở chung một ngày cũng không còn căng thẳng như vậy nữa.
“Cũng không chỉ vì có nhiều cơ hội phát triển, mà còn vì các giá trị quan đa dạng hơn.” Dư Mẫn nói, “So với một số thành thị khác, kinh tế ở đây dù phát triển nhưng vẫn rất khoan dung, có cảm giác mọi người đều đến từ khắp nơi trên thế giới, không có nhiều sự phân biệt đối xử, món ngon cũng rất đa dạng.” “So sánh với ở đâu cơ?” Tưởng Thừa Trạch dùng tay chống vô lăng hỏi lại.
Trong biển đèn hậu dày đặc màu đỏ chói mắt, mặt trời chiếu rọi ở phía chân trời, chiếc xe di chuyển thong thả không quá nửa mét.
Im lặng quá mức xấu hổ.
Dư Mẫn suy nghĩ một lúc, bắt đầu kể về những quốc gia và thành phố mà cô đã đến thăm trong những năm này trong kỳ nghỉ của mình Trong xe, tiếng nhạc nhè nhẹ êm dịu chảy xuôi, cùng với ánh chiều tà và làn gió nhẹ, khiến người ta cảm thấy lười biếng.
Dư Mẫn chống khuỷu tay dựa vào ghế, không mặn không nhạt nói chuyện với Tưởng Thừa Trạch nói về thời sinh viên, nói về những con sông và ngọn


⬅ Trước Tiếp ➡