Tro Tàn Tình Yêu
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

mắt nhìn hắn, bộ dạng hung dữ, nhưng móng vuốt vung vẩy giống như mèo con, khi đáp xuống người hắn lại chỉ có lớp thịt lót mềm mại.
Từ Hàng nắm lấy bàn tay đang vẫy vẫy của cô ấy, đột nhiên cúi người xuống, hôn lên đôi môi đang chu lên kia.
Hai người cứ như vậy hôn nhaụ Lúc đầu Tô Mạn còn mở to mắt nhìn, nhưng không đến hai giây đã nhắm mắt lại, toàn thân thả lỏng, ngay cả cánh tay cứng ngắc đang treo giữa hai người cũng buông xuống.
Hai người họ đứng hôn nhau như không có ai khác xung quanh.
Dư Mẫn không thể đi tiếp, định đợi họ hôn nhau xong mới đi tới thang máy, nhưng vào lúc này, sau lưng cô truyền đến tiếng bước chân dần đến gần.
Nghe tiết tấu, đúng là Tưởng Thừa Trạch.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Mạn liên tục đổ chuông.
Cô ấy hoảng loạn móc điện thoại ra, màn hình hiển thị trên đó khiến cô ấy hoảng hốt, quay đầu lại thì thấy Dư Mẫn đứng bên cạnh.
Bốn mắt nhìn nhau, dựa vào sự ăn ý ở chung nhiều năm.
Dư Mẫn ngay lập tức nhận được tín hiệu cầu cứu của Tô Mạn.
Cô xoay người đi về phía cửa tòa nhà, trước khi đại não kịp phản ứng đưa ra biện pháp đối phó, cơ thể cô đã đi trước một bước ngăn Tưởng Thừa Trạch đang chuẩn bị đi vào.
Cô kéo lấy cánh tay anh.
Tại sao lúc đó cô lại ngăn Tưởng Thừa Trạch lại?
Tất cả đều là vì Tô Mạn sao?
Hay là không đành lòng thấy Tưởng Thừa Trạch tổn thương?
Hay là còn vì sự ích kỷ của bản thân cô muốn duy trì hình tượng của bản thân trong lòng anh?
Dư Mẫn cũng không biết.
Khoảnh khắc đó diễn ra quá nhanh, cô không thể xác minh được cơ chế tâm lý của bản thân vào thời điểm đó.
Cô thậm chí còn không hiểu tại sao Tưởng Thừa Trạch đi đỗ xe mà không bước ra từ thang máy mà lại đi cùng đường với cô.
Thân thể đã phản ứng trước đại não, kéo cánh tay anh.
“Làm sao vậy?” Tưởng Thừa Trạch hỏi.
“Em…” Dư Mẫn ấp úng, đột nhiên cái khó ló cái khôn, “USB của em bị rơi rồi.” “USB?” “Vâng, vẫn luôn treo ở trên chìa khóa, vừa nãy em mới phát hiện không thấy đâu nữa.” Dư Mẫn vừa nói vừa móc chìa khóa từ trong túi ra.“Có thể nào rơi ở trong xe không?” Tưởng Thừa Trạch nhíu mày, bước chân đi về hướng thang máy.
Dư Mẫn vội vàng túm lấy anh, “Không có…” “Lúc nãy ở trên xe em không động vào chìa khóa, sau khi xuống xe mới lấy ra khỏi túi, có khi là rơi ở trên đường rồi.” Cô lôi kéo anh đi về phía ngoài cửa, “Anh tìm giúp em với, bên trong có rất nhiều tư liệu quan trọng.” Vừa nói vừa ngồi xổm xuống, gạt bụi cây ven đường sang một bên.
Tiểu khu lờ mờ ánh đèn.
Tưởng Thừa Trạch im lặng hai giây, sau đó ngồi xổm xuống, mở đèn pin trên điện thoại lên, cùng Dư Mẫn tìm kiếm.
“Em nói là trên đường trở về mới lấy chìa khóa ra?” “Vâng, Mạn Mạn đưa cho em chìa khóa nhà cô ấy và thẻ kiểm soát ra vào ở tầng dưới, em thấy sắp đến nơi nên lấy chìa khóa ra trước, không biết có phải lúc ấy bị rơi USB không.” “Ở chỗ nào cơ?” “Ở đâu đó quanh đây thôi, cụ thể chỗ nào thì em cũng không chắc lắm.” … Dư Mẫn làm bộ làm tịch tìm kiếm.
Khi chạm đến một bụi cây nào đó, cành cây đột nhiên chuyển động, một bóng đen từ giữa nhảy ra, vung móng vuốt lao về phía cô.
Cô theo bản năng lui


⬅ Trước Tiếp ➡