Chương 14
núi nổi tiếng, nói về địa lý nhân văn.
Cũng nói về điểm giao thoa giữa họ Tô Mạn.
Tưởng Thừa Trạch chống tay vào vô lăng, cánh tay gác lên lưng ghế bên cạnh, thân hình mảnh khảnh cường tráng giãn ra, thỉnh thoảng cùng Dư Mẫn nói vài câu chuyện phiếm.
Khi nói về một số điều thú vị, khóe môi của anh sẽ hơi nhếch lên.
Ánh tà dương của mặt trời lặn xuyên qua những tòa nhà cao chót vót, chiếu thẳng vào đường nét đẹp trai của anh, tạo nên một vầng hào quang dịu dàng.
Dư Mẫn đột nhiên bắt gặp ánh mắt của anh từ gương chiếu hậu, không khỏi nhớ tới những bức thư năm đó của Tô Mạn.
Hình ảnh mờ ảo trong sâu thẳm tâm trí dường như có một hình dạng cụ thể, dần dần mở ra, chồng lên hình bóng trước mặt.
Đột nhiên.
Một loại quen thuộc nào đó xuyên qua thời không đập mạnh vào tim cô, khiến trong lòng cô dâng lên một cảm xúc kỳ lạ khó tả.
Cô nhìn thấy bản thân thần thái sáng láng qua cửa kính ô tô, đang cố gắng nói chuyện với người mà cô mới gặp lần thứ hai.
Bỗng nhiên mở miệng, “Em… đột nhiên có chút buồn ngủ, không phiền nếu em ngủ ở trong xe một lát chứ?” Tưởng Thừa Trạch quay đầu nhìn cô một cái, “Không phiền” Cô lúc này mới quay đầu về phía cửa sổ xe, hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc ảo tưởng trong lòng, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, cô đã trở lại tiểu khu quen thuộc.
“Đến rồi.” Người bên cạnh nhắc nhở, “Em vào trước đi, anh đi đỗ xe.” “Vâng” Dư Mẫn tháo dây an toàn, mở cửa, bước xuống xe.
Bóng đêm đã buông xuống, cô theo con đường cũ đi đến khu nhà kia, vừa đến dưới lầu, từ xa đã nhìn thấy Tô Mạn đang đứng nói cười với một người đàn ông trước cửa thang máy.
“Được rồi mà, đưa em đến đây là được rồi, em có thể tự đi lên.” “Anh giúp em xách trái cây lên.” “Trái cây cũng không nhiều, một mình em xách là được.” “Nhưng anh vẫn muốn giúp em.
Vất vả lắm anh mới tìm được cái cớ, em nhất định phải vạch trần anh sao?” Người đàn ông hình thể cao lớn, bề ngoài đẹp trai, khi cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng tinh chỉnh tề.
Trong nháy mắt nhìn thấy, Dư Mẫn đã so sánh hắn với Từ Hàng mà Tô Mạn đã miêu tả.
So với Tưởng Thừa Trạch, Từ Hàng càng khiến người ta cảm thấy thân thiện hơn.
Hơn nữa, còn biết làm nũng.
Dư Mẫn cảm thấy nếu cô gặp một chàng trai như vậy có lẽ cô cũng sẽ không thể từ chối anh ta.
Quả nhiên, Tô Mạn sửng sốt, không còn lời nào để nói, chỉ là khóe miệng không cam lòng khẽ nhếch lên.
Thấy vậy, Từ Hàng lấy trong túi nilong ra một quả quýt to tròn, tách đôi ra lột vỏ, cẩn thận xé bỏ sợi tơ trắng bám trên thịt quả, nhét một múi hình dạng hoàn hảo vào trong miệng cô ấy.
Tô Mạn bị hắn phạm quy đút cho ăn như vậy, chỉ có thể bất đắc dĩ mở miệng.
Nhai nuốt hai cái, rũ lông mày lộ ra vẻ mặt uể oải, thè đầu lưỡi ra cảm thán“Chua quá.” “Thật sao?” Từ Hàng tự mình nếm thử một múi, “Cũng được mà” “Cái gì mà cũng được?
Chua muốn chết ” Tô Mạn bất mãn bĩu môi, “Có phải vị giác của anh có vấn đề không?” “Bị ốm chính là em, sao có thể khẳng định không phải vị giác của em có vấn đề chứ?” “Em…” Tô Mạn lại lần nữa không nói nên lời, nhịn không được đánh hắn hai cái.
Cô ấy trừng