Tro Tàn Tình Yêu
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

cách đối phó với việc bị cào thì chia sẻ cho Tô Mạn xem.
Để lấp liếm.
Cô từ chối lời mời đến sống chung với Tô Mạn, không quá hai ngày đã tìm một căn phòng gần công ty rồi dọn đi.
Khi căn phòng mới được trang trí xong, Tô Mạn mang theo quà đến cửa, nói với cô một tin tức tốt.
Cô ấy và Tưởng Thừa Trạch đã bắt đầu mối quan hệ chính thức “Lần trước tớ lừa anh ấy, hiện tại chúng tớ vừa mới xác nhận quan hệ, tớ không dám dẫn anh ấy đến gặp cậu, chờ thêm một khoảng thời gian nữa tớ sẽ nói thật với anh ấy, chúng tớ lại mời cậu đến ăn cơm” Tô Mạn lôi kéo tay cô nói.
Đã sớm đoán trước được kết quả, phản ứng của Dư Mẫn so với lần trước khéo léo hơn rất nhiều, lập tức cười nói, “Vậy tớ đây chỉ có thể chờ rồi” Nhưng mà lại không chờ được.
Từ hôm đó khoảng một tháng sau, Tô Mạn quyết định chia tay với Tưởng Thừa Trạch.
“Chia tay?” Khi nhận được cuộc điện thoại của Tô Mạn, Dư Mẫn rất ngạc nhiên.
Khi Tô Mạn và Tưởng Thừa Trạch bắt đầu chính thức hẹn hò, hầu hết mọi bài đăng trong vòng bạn bè của Tô Mạn đều là về Tưởng Thừa Trạch.
Hoa tươi, phim ảnh, bánh kem, những điều bất ngờ… bọn họ cũng giống như những đôi tình nhân mới yêụ Dư Mẫn tìm thấy một video bọn họ hẹn hò trong vòng bạn bè.
Đôi mắt Tô Mạn cười cong lên, không kiêng nể gì tựa vào vai Tưởng Thừa Trạch, giống như con chim sơn ca ríu ra ríu rít.
Mà Tưởng Thừa Trạch cứ như vậy dung túng nhìn cô ấy.
Hai người nhìn qua rõ ràng vô cùng xứng đôi, vô cùng hạnh phúc.
Tai sao chưa đến một tháng đã chia tay rồi?
“Được rồi, tại sao lại muốn chia tay?” Dư Mẫn hỏi.
“Tớ…” Tô Mạn ở đầu bên kia điện thoại khó xử trầm mặc, sau một lúc lâu mới ậm ừ, “Tớ phát hiện… tớ phát hiện thật ra Từ Hàng mới là người tớ thích hơn… Hoặc là nói từ trước đến nay tớ thích chỉ có Từ Hàng… chỉ là tớ cho rằng tớ cũng thích Thừa Trạch mà thôi.” “Mẫn Mẫn, cậu có nhớ rõ ngày hôm đó ở dưới lầu, Từ Hàng hôn tớ không?” Tô Mạn nói, “Thật ra, đó là… nụ hôn đầu tiên của tớ, tớ cảm thấy rất kỳ diệu, lại cũng… rất hưởng thụ, tớ cho rằng hôn môi đều là như vậy, cho đến tận ngày hôm qua, tớ hôn Thừa Trạch” Không giống.
Sau rất nhiều năm, khi Dư Mẫn cùng người khác hôn môi, cô mới hiểu được những lời Tô Mạn nói lúc đó.
Không giống nhau, hôn môi với người mình thích và hôn môi với người mình có cảm tình, phản ứng thân thể hoàn toàn không giống nhaụ Có lẽ bộ não sẽ bị mù quáng bởi một ít phán đoán lý trí, hoặc là suy tính sâu xa.
Nhưng phản ứng của cơ thể vẫn luôn trực tiếp mà chân thành.
Hôn là chốt mở của dục vọng, là lối ra của tình yêu, là dấu bưu kiện của linh hồn… Dù có thích hay không, thích nó nhiều đến mức nào… Cơ thể không có cách nói dối.
“Anh có thể giúp em không?
Em không với tới khóa kéo.” Dư Mẫn vén mái tóc dài sang một bên, nhờ Tưởng Thừa Trạch giúp đỡ.
Cô đứng trước gương to soi toàn thân, trên người mặc chiếc váy lễ phục màu đen còn chưa cởi ra, trên váy gần cổ có khóa kéo treo cao trên đỉnh váy.
Nếu cố thử xoay cánh tay thì miễn cưỡng cũng có thể với tới, nhưng từ sau khi trở về từ yến tiệc, Tưởng Thừa Trạch liền không nói lời


⬅ Trước Tiếp ➡