Tro Tàn Tình Yêu
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

nào.
Hôm nay là thời kỳ rụng trứng, Dư Mẫn không muốn lãng phí bát canh gà mà cô đã uống lúc sáng.
Cô mở miệng, ý đồ làm dịu bầu không khí.
Tưởng Thừa Trạch đang cởi cà vạt, nhìn sang, ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt cô trong gương, bỗng nhiên như thay xương đổi thịt, tràn ngập cảm giác áp bức.
Anh từng bước tiến về phía Dư Mẫn, động tác nhìn như thong thả ung dung nhưng cả người lại toát lên tính xâm lược mãnh liệt.
Anh gạt ngọn tóc của Dư Mẫn đi, nắm lấy khóa kéo trượt xuống, kéo đến tận cuối.
Chiếc váy đen ôm sát cơ thể Dư Mẫn, dây đai buông thõng hai bên cánh tay, để lộ ra cổ, xương quai xanh và bả vai cô.
Miếng dán nhũ hoa ôm lấy bộ ngực hếch lên gợi cảm của cô, mái tóc dài như tơ lụa trượt xuống từ đầu vai, mỏng manh che đi một phần.
Tưởng Thừa Trạch dùng lòng bàn tay gần sát một phần khác, cảm nhận được nhịp tim đập không ngừng, khóe môi đang mím chặt cuối cùng cũng buông lỏng, cúi đầu cắn vào cổ cô.
Anh dùng lòng bàn tay dán lên phần dưới ngọn núi phồng lên của cô vuốt ve, môi di chuyển dọc theo đầu vai, gặm cắn – hơi thở nóng rực phả vào da thịt cô dọc theo đường cong cổ duyên dáng.
Cơ thể cường tráng của anh ôm lấy cô từ phía saụ Theo đau đớn rất nhỏ.
Dư Mẫn cảm nhận được có thứ gì đó áp vào eo mình, nụ hôn phía sau vẫn như cũ không nhanh không chậm, nhưng hơi thở lại dần nặng nề hơn.
Rất nhanh cô bị ấn vào trước gương, hai tay chống lên gương để giữ thăng bằng.
Sự lạnh lẽo trên mặt gương khiến Dư Mẫn rùng mình, nhưng không thắng nổi nhiệt độ cực nóng đang dâng lên trong cơ thể.
Ngay cả mặt gương cũng bị mờ đi bởi hơi thở của cô.
Tay cô chống lên mặt gương, lễ phục lỏng lẻo treo ở bên hông, dấu hôn và dấu răng rải rác trên bả vai, núm vú cũng có những vệt đỏ, bị người chà đạp mà trở nên sưng đỏ, hưng phấn đứng thẳng.
Một vùng da lớn của Dư Mẫn đỏ bừng vì dục vọng.
Ở phía sau cô, thủ phạm chính biến cô thành dáng vẻ này đang vặn hông cô, vẫn duy trì bộ dáng mũ áo chỉnh tề, cầm gậy thịt cắm vào trong cơ thể cô, chậm rãi thọc vào rút ra.
“Mỗi lần đều phải dùng cách này sao?” Tưởng Thừa Trạch luồn một tay vào giữa hai chân Dư Mẫn, ngón tay véo phần đùi bên trong, “Những thứ thông minh của em chỉ để dành cho anh phải không?” Anh chôn sâu trong cơ thể cô, lòng bàn tay giống như có dòng điện, khiến cô từ chân đến ngón chân đều căng thẳng phát run.
Bỗng nhiên dừng lại, bàn tay hơi dùng sức, buộc cô phải nhìn vào gương, “Bộ váy này rất hợp với em, em biết không?” Ẩn ý là, nếu không em cũng sẽ không nhờ anh kéo khóa.
Sự xấu hổ trước gương khiến Dư Mẫn đặc biệt hưng phấn, chất lỏng bôi trơn cứ thế tiết ra, nhỏ giọt.
Câu hỏi lúc chiều lại một lần nữa hiện lên trong đầụ Vì sao lại im lặng?
Vì sao lại để mặc người ta giễu cợt?
Cô không biết tại sao anh lại quan tâm đến vấn đề này nhiều như vậy.
Bị ép mắc cạn trong bãi cát dục vọng, cô chỉ có thể thở yếu ớt, “Anh mạo muội xông vào một thế giới không thuộc về anh… Anh phải có kế hoạch, phải hy sinh một thứ gì đó…” “Kế hoạch?” Người phía sau sửng sốt một chút, nhưng vẫn không nhúc nhích như cũ, “Hòa hợp với tập thể, được


⬅ Trước Tiếp ➡