Tro Tàn Tình Yêu
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

đã sớm vất Tưởng Thừa Trạch ra sau đầụ Nhưng khi Tô Mạn nói với cô rằng đã chia tay với Tưởng Thừa Trạch, giờ khắc này nhìn thấy anh ở bên ngoài tiểu khụ Cô mới phát hiện.
Hóa ra ý niệm nào đó không phải là gợn sóng trên mặt hồ khi ném đá xuống, mà là bong bóng trong nước có ga.
Nếu không được mở ra, có lẽ sẽ không bao giờ biến mất.
Theo thời gian chuyển dời, bong bóng có thể chìm xuống đáy chai, nhưng chỉ cần va chạm nhẹ nhàng một chút, bọn chúng sẽ tranh nhau nổi lên trở lại.
Bành trướng, chồng chất.
Bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen dày đặc, Gió rít từng hồi, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường trơn trượt để lại tiếng rít dài, ngay cả những chiếc xe chạy qua đèn pha cũng bị màn mưa mông lung che khuất.
Một tay Dư Mẫn che đỉnh đầu, một tay duỗi thẳng ra, nghiêng người chặn taxi đang chạy ngang qua.
Cơn mưa bất chợt khiến nhiệt độ giảm mạnh.
Làm ướt quần áo đơn bạc dán sát vào da.
Gió lạnh thổi đến khiến người ta run lên, cô không khỏi hơi khom người, co rụt vai lại, tận lực giảm bớt phần da thịt lộ ra ngoài.
“Dư Mẫn” Cô đông cứng trong cái lạnh tê tái không biết bao lâu, cách đó không xa rốt cuộc cũng truyền đến một giọng nói gọi tên cô.
Chiếc xe ô tô màu đen từ từ lăn bánh qua vũng nước tiến về phía cô.
Cô chuyển động cổ, khuôn mặt Tưởng Thừa Trạch lộ ra qua cửa sổ xe đang hạ xuống, hơi kinh ngạc, “Sao em lại ở đây?” Giọng nói trong mưa nghe không rõ ràng, nhưng qua khẩu hình và vẻ mặt thì không khó để hiểụ “Em tới…” Dư Mẫn mới mở miệng liền cảm thấy mũi ngứa ngáy, không nhịn được dùng tay bịt mũi lại, “Hắt xì…” Tưởng Thừa Trạch khẽ nhíu mày, “Lên xe trước đã" Dư Mẫn kéo cửa xe, khom người chui vào khoang ghế phụ.
Bão táp rít gào, gió to không ngừng thổi luồng khí lạnh qua cửa sổ, độ ấm trong xe cũng chẳng cao hơn bên ngoài là bao.
Nhưng ngay sau đó, Tưởng Thừa Trạch đã nâng cửa sổ xe lên, bật máy sưởi.
“Sao em lại ở đây?” Đôi tay với khớp xương thon dài đột nhiên duỗi đến trước mặt cô, đưa cho cô một hộp khăn giấy.
“Em giúp Mạn Mạn gửi vài thứ.” “Gửi đồ?
Em…” “Hiện tại em đang làm việc ở đây, Mạn Mạn không nói cho anh biết sao?” “À.” Tưởng Thừa Trạch không tỏ ý kiến đáp lại.
Cuộc chia tay hòa bình trong miệng Tô Mạn có lẽ cũng không dễ chịu, Dư Mẫn im lặng theo, cũng không hỏi lại – vì sao anh lại ở đây.
Chọc vào tưởng niệm của người khác là bất lịch sự.
Dư Mẫn lại dời tầm mắt về bên ngoài cửa sổ xe.
Nhìn cơn mưa to đang tàn sát bừa bãi, lại không nhịn được hắt xì một cái.
Cô thật sự bị đông lạnh quá lâu, cho dù trong xe có bật máy sưởi vẫn không khỏi rùng mình.
Tưởng Thừa Trạch nghiêng đầu, vừa lúc nhìn thoáng qua áo sơ mi ướt đẫm của cô, vải dệt hơi mỏng màu trắng dán vào ngực, mơ hồ lộ ra màu sắc áo ngực.
Anh bình tĩnh nhìn đi chỗ khác, “Bây giờ em sống ở đâu?” “Khu phố ở đường Tây.” “Khu phố cũ bên đó?” “Vâng.” Tưởng Thừa Trạch cụp mắt xuống, dường như đang âm thầm suy tính khoảng cách, cầm lấy chiếc áo vest bên cạnh đưa cho cô, “Mặc vào trước đi” Dư Mẫn sửng sốt, chậm rãi cầm lấy áo khoác, bắt đầu mặc vào một cách máy móc.
Tây trang màu đen rộng thùng thình ôm lấy cơ thể cô, ngoại


⬅ Trước Tiếp ➡