Chương 19
công nhận?” Dư Mẫn mím môi, không nói chuyện.
Tấm gương phản chiếu chân thực diện mạo của cô lúc này.
Từ hai gò má đến lỗ tai đều ửng đỏ, trên trán xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng, vài sợi tóc đen dính bết vào đó, khiến làn da trắng nõn của cô càng thêm ửng hồng.
Đôi môi đầy đặn hơi hé mở, khí thở ra trong khi cô thở dốc phả vào gương ngưng tụ thành một đám sương.
Chóp mũi hếch lên cũng có chút phiếm hồng, đôi mắt mê man khép hờ, hàng mi dài mảnh mai rung rinh, phản chiếu tình cảm cùng dục vọng, mơ hồ thành một vệt mờ ảo.
Như một cơn nước lũ dâng trào, ký ức ùa về trong tâm trí.
Lần đầu tiên anh hôn lên da thịt cô, lần đầu tiên anh áp cơ thể rắn chắc nóng bỏng của mình vào cơ thể cô, lần đầu tiên ngón tay anh luồn vào mái tóc dày của cô, đặt toàn bộ trọng lượng lên người cô… Suy nghĩ của cô không khỏi quay về đêm mưa nhiều năm trước.
Sau khi Tô Mạn từ chối Từ Hàng, Từ Hàng vì đau lòng nên đã lựa chọn ra nước ngoài tiếp tục học cao học.
Cùng với sau khi chia tay Tưởng Thừa Trạch, Tô Mạn nhận ra người mình thực sự thích là Từ Hàng, không bao lâu sau cũng chọn ra nước ngoài, cùng Từ Hàng ở bên nhaụ Cuối tháng tám, sau khi Tô Mạn xuất ngoại được một tuần, nhớ tới một số thứ còn sót lại trong căn hộ, nhờ Dư Mẫn gửi qua bưu điện.
Ngay bên ngoài cổng tiểu khu của Tô Mạn, Dư Mẫn lại một lần nữa nhìn thấy Tưởng Thừa Trạch.
Trong chiếc xe hơi màu đen quen thuộc đã từng chở cô.
Khi đó Tưởng Thừa Trạch không có địa vị cao như bây giờ, đi đâu cũng có tài xế.
Khi đó anh vẫn có thói quen tự mình lái xe.
Dư Mẫn từ xa đã nhìn thấy cửa kính ô tô hạ xuống, anh đậu xe bên đường, tựa vào ghế hút một điếu thuốc.
Thành phố C cuối tháng tám vừa vặn là mùa mưa.
Bầu trời từ sáng sớm đã ấp ủ dấu hiệu sắp mưa, khi Dư Mẫn đến nơi đã có những hạt mưa rải rác, sau khi đóng gói tất cả gói hàng và gửi đi, cơn mưa nhỏ rải rác đã biến thành những giọt nước to bằng hạt đậụ Gió cũng nổi lên, thổi mạnh bức màn mưa, cuốn những hạt nước bay tứ tung không có quy luật.
Để đối phó với tình huống bất ngờ này, Dư Mẫn đã để một chiếc ô trong túi của mình.
Nhưng vừa nhìn thấy Tưởng Thừa Trạch, cô liền lặng lẽ cất ô đi.
Kể từ khi dọn khỏi căn hộ của Tô Mạn.
Dư Mẫn không còn gặp lại Tưởng Thừa Trạch, cô chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy ảnh của anh ở trong vòng bạn bè của Tô Mạn.
Lúc đầu có một chút chua xót lướt qua trong lòng, nhưng sau đó lại thành thói quen.
Ảnh chụp thể hiện tình cảm trực tiếp cũng được, gián tiếp để lại giấu vết cũng thế.
Chỉ cần chấp nhận sự thật rằng hai người họ đang yêu nhau, nội tâm cô sẽ dần bình tĩnh lại không nổi lên gợn sóng nữa, thậm chí có thể chân thành khen ngợi chúc phúc cho cô ấy.
Thành phố mới, cuộc sống mới, công việc mới, bạn bè mới… Giữa những bộn bề lo toan, thời gian trôi qua từng ngày, Dư Mẫn đã chậm rãi quên đi những cảm xúc hão huyền đó – giống như viên đá ném xuống mặt hồ, chỉ tạo ra những gợn sóng ngắn ngủi trước khi trở lại bình lặng – thậm chí nhớ đến một cái chớp mắt rung động kia cũng giống như một ảo giác.
Cô cho rằng mình