Tro Tàn Tình Yêu
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡

lên bờ vai rộng, đôi chân dài.
Nhưng chỉ khi lớp vải được cởi bỏ, vẻ đẹp thực sự mới lộ rõnancơ bắp săn chắc, chuyển động linh hoạt mà mạnh mẽ, mang theo sức hút khiến người ta khó mà rời mắt.
Ánh đèn phòng tắm màu trắng, soi rõ làn da săn chắc đàn hồi của anh, toát lên vẻ bóng bẩy quyến rũ.
Nhớ lại vừa rồi, khi anh luồn tay vào tóc cô, cơ ngực săn chắc áp vào lưng cô, vây quanh cô trong lòng ngực, vuốt ve qua lại.
Cô lại cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Nhưng cô cũng biết, nếu bây giờ bước tới, ôm lấy anh từ phía sau, anh có lẽ sẽ xoay người lại, đè cô lên gạch men sứ của phòng tắm, làm cô sung sướng một lần rồi thôi.
Quan hệ hiện tại của bọn họ về mặt pháp lý được coi là vợ chồng.
Về mặt tình cảm thì hơi phức tạp.
Sau khi thỏa mãn dục vọng, anh rất ít khi hướng ánh mắt chú ý đến cô.
Giữa bọn họ chưa bao giờ có dịu dàng, kiều diễm ấm áp tắm chung.
Giống như sáu tháng qua.
Bọn họ chỉ làm tình.
Rất ít ôm, cũng không có những nụ hôn.
Dư Mẫn áp ngón tay lên môi.
Cô nhớ tới nụ hôn đầu tiên giữa cô và Tưởng Thừa Trạch.
Trong không khí nồng nặc mùi rượu và hương vị của thuốc lá, cô ngửa đầu, nghiêng nửa người đến trước mặt anh, bừa bãi cọ môi.
Hơi thở dính dính, ẩm ướt cứ truyền từ miệng cô sang miệng anh.
Anh nâng giữ gáy cô, mở môi răng ra, đáp lại, nhưng lại như đang hôn một cành cây, một cục đá, một người xa lạ.
Cứng nhắc và nhạt nhẽo.
Cô nhịn không được trộm mở to mắt nhìn anh.Vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng như mọi khi, không có nhiều biểu cảm.Chỉ lộ ra chút hoảng hốt, như đang tự hỏi.
Có lẽ chỉ khi ở trước mặt Tô Mạn thì Tưởng Thừa Trạch mới có thể lộ ra một chút cảm xúc sung sướng, cưng chiều, bất đắc dĩ… Dư Mẫn tắt vòi hoa sen đang phun từng dòng nước nóng xuống bồn tắm.
Trong đầu không kìm được lại nhớ đến cô gái nhỏ với hàm răng trắng đều kia.
Cô vẫn nhớ rất rõ.
Lần đầu tiên khi thấy Tô Mạn, Tô Mạn mặc bộ váy hoa liền áo mỉm cười với cô Đôi mắt long lanh, vừa to vừa tròn, sống mũi cao thẳng, hàng mi cong vút.
Mái tóc đen mềm mại của cô ấy được chải thành hai bím đuôi ngựa, xõa trước ngực, giống như cô bé hàng xóm bước ra từ trong truyện tranh, ngọt ngào và tinh nghịch.
Khi đó Tô Mạn là học sinh trong lớp của cha Dư Mẫn.
Cha mẹ của Tô Mạn quanh năm mải mê với công việc kinh doanh mà bỏ bê con cái, nhưng lại lo lắng cho việc học của cô ấy, hàng năm đều thay đổi cách tặng những món quà lớn cho cha cô.
Cha đã từ chối nhiều lần nhưng không được nên đã gọi Tô Mạn đến nhà vào kỳ nghỉ, để Dư Mẫn mang cô ấy cùng nhau học tập.
“Con biết rồi.” Lúc đó Dư Mẫn đáp lại, không từ chối, cũng không tỏ ra nhiệt tình.
Khi cô mở sách giáo khoa ra thì Tô Mạn nháy mắt nghiêng người sang Oa, chữ viết của bạn đẹp quá.
Chân thành thật lòng như vậy.
Khiến cho người quen nghe những lời khen ngợi như Dư Mẫn cũng có chút ngượng ngùng.
Mẫn Mẫn, cậu giành được thật nhiều cúp và giấy khen.
Mẫn Mẫn, đề toán khó như vậy cậu cũng giải được, cậu thật là lợi hại.
Mẫn Mẫn, thầy Dư chỉ dạy toán học mà sao những môn khác của cậu cũng lợi hại như vậy, chẳng lẽ là do gien nhà cậu


⬅ Trước Tiếp ➡