Chương 4
cực kỳ mạnh sao?
… Sau khi ở chung vài ngày, Tô Mạn rất tự nhiên gọi cô là “Mẫn Mẫn”, không chút tiếc lời khen ngợi cô liên tục.
Khi đôi tay nhỏ bé đầy thịt của cô ấy nắm lấy tay cô, mở to đôi mắt trong suốt nhìn cô thì ngay cả khi nói một lời nói dối xa vời nghe vào cũng thấy rất chân thành.
Thái độ của Dư Mẫn đối với cô ấy cũng dần dần từ hoàn thành nhiệm vụ mà cha giao chuyển thành nhiệt tình giúp đỡ.
So với sự an tĩnh, ổn trọng và tâm tư thâm trầm của Dư Mẫn thì Tô Mạn chính là kiểu hoạt bát, trong sáng, tính tình vô tư vô lo.
Cô ấy như con chim vui vẻ nhảy nhót trên cành, hót líu lo, trên người tràn đầy sức sống nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng vừa phải và không ồn ào.
Có lẽ tính cách bổ sung cho nhau nên càng dễ dàng sống chung.
Sau một kỳ nghỉ, Tô Mạn đã đưa Dư Mẫn vào top 1 trong danh sách bạn bè của mình.
Dư Mẫn không xếp hạng những người thân cận với cô.
Nhưng khi Tô Mạn tuyên bố rằng cô là bạn tốt số một của cô ấy, cô cũng không từ chối tình bạn đó.
Từ đó về sau, hai người vẫn luôn duy trì tình bạn kia.
Mỗi kỳ nghỉ hè, Tô Mạn đều sẽ đến nhà Dư Mẫn ở lại một thời gian.
Cuối tuần rảnh rỗi Dư Mẫn cũng sẽ đến nhà Tô Mạn.
Nhà cô ấy có sân rất rộng, dây thường xuân xanh um leo qua tường tạo thành một mảng.
Dư Mẫn thích nhất là ngồi trên bậu cửa sổ trong thư phòng của Tô Mạn, dưới ánh hoàng hôn chiều tà, lật xem những cuốn sách không còn xuất bản vơ vét được từ giá sách của cô ấy.
Tô Mạn dựa vào bên cửa sổ, nhổ những chiếc lá thường xuân, kể cho cô nghe những chuyện gần đây của mình.
Cha mẹ bận rộn, họ hàng xa lạ, đồng bọn hài hước, những chuyện vui buồn mà cô ấy trải qua… Cứ thế kéo dài hơn mười năm.
Cho dù việc kinh doanh của nhà họ Tô sau này càng ngày càng lớn, từ huyện thành chuyển đến tỉnh lỵ, rồi lại dọn tới thành phố C bây giờ thì Tô Mạn vẫn như cũ kể cho cô nghe những chuyện xảy ra trong cuộc sống của cô ấy.
Nhưng là thông qua phương thức gửi thư.
Vào đầu năm Thiên Hi năm 2000 , điện thoại di động có chức năng gửi tin nhắn.Nhưng cha mẹ vì suy xét đến việc học tập của cô ấy nên không cho phép cô ấy sử dụng điện thoại di động.
Tô Mạn cũng không bận tâm, vẫn như radar mỗi tuần viết cho cô một hai phong thư.
Từ đống thư chồng chất như núi, thời gian dần trôi đi.
Bọn họ cũng lớn lên từng ngày, cơ thể bắt đầu phát triển, các đường nét trên khuôn mặt cũng dần lộ rõ – Sau tuổi dậy thì, Tô Mạn trổ mã càng thêm ngọt ngào rạng rỡ.
Khi cười rộ lên, mi mắt cong cong, giống như nữ thần tượng nào đó trên TV.
Dư Mẫn nhận được ảnh chụp Tô Mạn gửi tới.
Nhớ tới bản thân thỉnh thoảng nhận được thư tình trong bàn học.
Kinh ngạc cảm thán, Tô Mạn lớn lên như vậy, tính cách lại hoạt bát đáng yêu, khẳng định thu hút rất nhiều người theo đuổi.
Tô Mạn cũng không né tránh, thẳng thắn thừa nhận rằng thực sự có rất nhiều người đang xếp hàng.
Nhưng những người đó, ngay cả tên cô ấy còn không nhớ.
Trong thư, chỉ có hai cậu con trai là được cô ấy thường xuyên nhắc đến với Dư Mẫn.
Một người như ánh mặt trời, thắng thắn chân thành, tính tình giống với cô