Chương 8
Trạch vẫn không bỏ bài.
Và khi lá bài River lật lênnanQ♥.
Một Full House lớn hơn.
May mắn của anh, cao hơn cô một bậc.
Bất kể cô đã cố gắng đánh lạc hướng ra sao, Tưởng Thừa Trạch vẫn không mắc bẫy.
Anh chỉ đơn giản tính toán xác suất và lựa chọn phương án tối ưu nhất.
Khoảnh khắc đó, Dư Mẫn bỗng nhận ranantrò chơi này chẳng khác gì cuộc hôn nhân của cô với anh.
Cô cũng đã đặt cược tất cả vào ván bài đó.
Chỉ khác một điều… Nếu như trên bàn poker, cô vẫn có thể chọn rút lui, thì trong hôn nhân, con đường ấy không còn tồn tại.
Cô cũng chẳng thể hoàn tác ván cược mà mình đã đặt xuống.
Khi Dư Mẫn tỉnh dậy vào sáng hôm sau, ga giường bên cạnh đã lạnh từ lâụ Bước xuống phòng ăn, cô chỉ thấy một chiếc bàn gọn gàng, không một dấu vết của Tưởng Thừa Trạch.
Anh đã rời đi từ sớm, ngay cả những chiếc đĩa cũng đã được dọn sạch.
Dì giúp việc thấy cô xuống liền lau tay, nhẹ nhàng bưng bữa sáng rananmột phần ăn tinh tế cùng một bát canh lớn có màu nâu sẫm.
Thục địa hoàng, đào nhân, hà thủ ô, đương quy, thược dược… Bài thuốc an thai theo y học cổ truyền, chưng cùng gà đen thành một bát canh đậm đặc.
Mùi thuốc nồng hắc, át đi cả hơi ấm của buổi sớm mai.
Chẳng ai quan tâm đến hương vị, điều duy nhất quan trọng là hiệu quả.
Nhìn bát canh trước mặt, Dư Mẫn khẽ nhếch môi.
Đến một độ tuổi nhất định, phụ nữ chẳng thể tiếp tục sống tùy hứng.
Tưởng Thừa Trạch năm nay hai mươi chín, cô hai mươi támnanđã chạm ngưỡng giới hạn của độ tuổi sinh nở lý tưởng.
Bên ngoài, cha mẹ anh vẫn giữ dáng vẻ điềm nhiên, nhưng trong lòng, họ ngày ngày mong ngóng một đứa cháu trai.
Trong những gia tộc lớn như nhà họ Tưởng, chuyện con nối dõi chưa bao giờ là vấn đề có thể thỏa hiệp.
Cô hiểu rõ.
Không chỉ là sinh con, mà còn phải sinh con trai.
Chỉ khi đó, hai vị trưởng bối mới thực sự hài lòng.
Dư Mẫn khuấy nhẹ thìa trong bát canh, ánh mắt dừng lại ở mặt nước sóng sánh một cách vô thức.
Ngoài đại sảnh bỗng có tiếng ồn ào.
Một lát sau, quản gia bước đến, cúi người cung kính “Thưa phu nhân, giáo viên yoga đã tới, tôi đã sắp xếp cô ấy chờ trong phòng tập thể thao.” Ngừng một chút, ông tiếp lời “Chiều nay, nhà họ Lâm tổ chức tiệc.
Lớp trà đạo có cần dời lên hay hoãn lại không ạ?” Dư Mẫn nhấp một ngụm canh, chậm rãi đặt thìa xuống, dùng khăn lau khóe môi một cách tao nhã, giọng điềm nhiên “Nói cô ấy đến sớm hơn một chút.” Cuộc sống của cô không phải là chuỗi ngày an nhàn, hưởng thụ như người ta vẫn tưởng.
Là vợ của Tưởng Thừa Trạch, cô không có quyền lười biếng hay tùy ý.
Lịch trình mỗi ngày dày đặc những lớp học bổ trợ, tiệc trà, sự kiện đấu giá, khai mạc triển lãm, những bữa tiệc từ thiện xa hoa… Tất cả đều là một phần của thế giới thượng lưu – nơi mối quan hệ được xây dựng từ những cuộc đàm tiếu rì rầm và những ly rượu sóng sánh.
Tưởng Thừa Trạch không bao giờ yêu cầu cô phải tham gia, nhưng Dư Mẫn hiểu, ở vị trí của mình, cô phải biết cách tồn tại.
Buổi chiều, cô đến nhà họ Lâm theo lời mời.
Tọa lạc giữa lòng thành phố C, nhà họ Lâm – cũng giống như nhà họ Tưởng – không chỉ giàu có mà còn có bề dày lịch sử, ảnh hưởng sâu rộng đến nền kinh tế.
Bước qua cánh cổng lớn,