⬅ Trước Tiếp ➡
Trong một bàn những món ăn ngon rất phong phí, cũng không phải toàn bộ đều là những món Tô Tử thích nhất, có một món ăn, là món Tô Tử trước giờ chưa bao giờ đụng tới.
Ánh mắt Mộ Tử rơi vào món mướp xào tỏi.
Cô không ăn mướp.
Từng nghe chuyện tiếu lâm nói quả mướp giống như nước mũi, từ đó không bao giờ động vào mướp nữa...
Đúng là mướp xào vừa mềm lại vừa trơn bóng, ngay cả mùi vị ... cũng có mấy phần giống với nước mũi.
Bạch Vi thấy Mộ Tử nhìn chằm chằm vào thức ăn mà không động đũa, cũng lên tiếng hỏi cô: "Sao vậy, không thích ăn cái này sao? Thỉnh thoảng cũng phải ăn chút rau quả, không nên kén ăn, như vậy sẽ mất cân bằng dinh dưỡng..."
Thật lòng mà nói, món mướp xào tỏi mà Bạch Vi làm rất ngon.
Từng miếng mướp rất chỉnh tề, phía dưới là lớp bánh phở trắng, trên điểm một chút cà rốt thái hạt lựu, trên nền mướp màu xanh, hợp lại với nhau đúng là màu sắc rất đẹp mắt, nhìn rất ngon miệng.
Có lẽ mướp trước mắt này cũng không bị xào đến quá mềm, có lẽ là cũng có lòng tin đối với tay nghề của Bạch Vi, Mộ Tử đưa đũa tới, gắp một gắp!
Mộ Dung Thừa vẫn nhìn chằm chằm vào cô, cho đến khi cô hoàn toàn nuốt miếng mướp xuống....
Mộ Tử cười nói: "mẹ, mỗi món mẹ làm đều rất ngon."
Con gái nói lời ngon tiếng ngọt để Bạch Vi vui!
Cùng lúc đó, ánh mắt Mộ Dung Thừa đã hoàn toàn lạnh xuống.
Mộ tử cảm thấy Mộ Dung Thừa tâm tình bất định, giống như là bị bệnh thần kinh.
"Anh, anh không ăn sao?" Mộ Tử vừa bị anh lạnh mặt, nhìn chòng chọc rất lâu, bây giờ khó hiểu, muốn mở miệng hỏi: "Có phải anh gây gổ với bạn gái, đã tức no rồi?"
"Em ăn đi." Mộ Dung Thừa liếc cô một cái: "Ăn nhiều một chút mới có thể cao lên, lùn như củ hành."
Mộ Tử híp mắt lại nói: "Anh thì như tăm xỉa răng”.
Một lời không hợp liền công kích lẫn nhau.
Mộ Dung Thừa rất giận dữ nói: "Em lặp lại lần nữa xem."
Mộ Tử lập tức đi đến bên Bạch Vi : "Mẹ!"
Bạch Vi nhức đầu không thôi, một bên bảo vệ Mộ Tử, một bên đối mặt với Mộ Dung Thừa nói: "Con cáu cái gì? Tử Tử chẳng qua chỉ đùa với con thôi!"
Mộ Dung Thừa tức giận khó nhìn nói: "Nó nói con là,...."
Một từ rất đơn giản nhưng đối với đàn ông lại là sự sỉ nhục lớn!
"Mẹ biết, nó không phải nói con gầy sao?" Bạch Vi vốn đơn thuần, nghe không hiểu thâm ý bên trong, đương nhiên nói: "Là con nói nó lùn trước, Dung Thừa, con là anh, không nên nói em gái như vậy."
Mộ Tử rúc vào sau lưng Bạch Vi, hất cằm lên, mắt khiêu khích.
Mộ Dung Thừa giận dữ, ngón tay chỉ Mộ Tử, nghiêm nghị nói: "Mẹ, Mẹ cứ cưng chiều nó thế?"
Bạch Vi khuyên giải: "Tử Tử còn nhỏ..."
Mộ Tử bưng bát, yên tâm thoải mái ở phía sau lưng Bạch Vi gặm móng heo.
Thời cơ chưa tới 1
Mộ Dung Thừa bị bộ dạng trẻ nhỏ vô lo của cô làm phát cáu đến bùng nổ!
Từ nhỏ, mẹ anh hết lần này đến lần khác thiên vị Mộ Tử, lại thiên vị không có giới hạn.
Mộ Dung Thừa đứng dậy đi ra ngoài, "Không ăn nữa! Con đi ra ngoài uống rượu."
"Ai? Sao lại đi ra ngoài... Tối nay có trở về không?" Bạch Vi đối với việc con trai thường xuyên đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm thì rất lo lắng, nhưng lại không quản được.
Mộ Tử ở bên cạnh nói mát: "Mẹ, anh đang đi tìm con dâu cho mẹ, mẹ để anh ấy đi đi, nói không chừng ngay cả cháu trai cũng sắp có rồi ấy..."
Mộ Dung Thừa ngoài cửa: "..."
Thật muốn quay lại bóp chết cô!
...........
Mộ Dung Thừa đến Royal - là quán rượu xa hoa bậc nhất.
Nói là quán rượu, thật ra nó giống như một khu giải trí tổng hợp, là quán rượu khổng lồ bên ngoài, bên trong còn có sòng bạc, KTV, quầy rượu, hộp đêm, còn có cả phòng tập thể hình.
Mộ Dung Thừa lượn một vòng bên ngoài, cũng không khác những tên con nhà giàu đến nơi xa hoa đồi trụy khác, nhưng đi vào trong một chút, vào thang máy riêng, vẻ bất cần đời trên mặt anh đã hoàn toàn thay đổi, tựa như một con người khác.
Tròng mắt đen sắc bén, môi mỏng nhẹ mím, sự trầm tĩnh, nội liễm lại thêm khí thế lạnh lùng cao ngạo, rất bất phàm.
Thang máy đi thẳng lên tần cao nhất, đến một thế giới khác.
Không có tiếng ca múa nhạc huyên náo, không có những hào nhoáng, chỉ có một hành lang thật dài, liên tiếp đi qua rất nhiều tầng bảo vệ.
Hộ vệ hai bên đồng loạt cúi chào, cung kính hành lễ.
⬅ Trước Tiếp ➡