⬅ Trước Tiếp ➡
"Gọi Vương Chiêm tới," Mộ Dung Thừa vừa nói dứt câu đã đi thẳng vào phòng.
Màu sắc trong phòng, tất cả đầu trầm, màu đen làm tăng thêm sự chững chặc, khí thế, bên trong màu đen, lại có màu đỏ điểm xuyết, cao quý lại thần bí, cộng thêm với khí chất của Mộ Dung Thừa, làm cho người ta có cảm giác kinh sợ.
Mộ Dung Thừa ngồi xuống ghế salon màu đen bằng da thật, phiền não mà nới lỏng cổ áo, rồi châm cho mình một điếu thuốc.
Đang lúc hút thuốc, thì một người đàn ông diện mạo tuấn mỹ, lại có mấy phần độc ác, tàn nhẫn đi tới.
Vương Chiêm đi tới cửa, thấy cảnh tượng này, trong lòng không kiềm được, có chút hồi hộp.
Mộ Dung Thừa rất ít khi hút thuốc.
Nếu thấy anh hút thuốc chỉ có một nguyên nhân, đó chính là, tâm tình anh bây giờ nhất định là rất, tệ, hại!
Vương Chiêm dè dặt đi tới, "Ông chủ, anh tìm tôi?"
Mộ Dung Thừa không nhìn anh ta, tầm mắt dừng trên mép thủy tinh của bàn trà nhỉ, mắt sâu thẳm, quỷ bí.
"Tìm được Hoàng lão quỷ chưa?" Anh hỏi.
Vương Chiêm trán đổ mồ hôi lạnh, "Không tìm được, chúng ta đã lật tung dân viện kia của hắn, mấy đường giao thông quan trọng quanh đó cũng đã xem kỹ, nhưng tạm thời chưa có tin tức.,.."
Mộ Dung Thừa nhả ra khói, mặt âm trầm không lên tiếng.
Vương Chiêm nhìn sắc mặt anh, thấp giọng nói: "Ông chủ, anh yên tâm, lão đầu kia cầm của chúng ta nhiều tiền như vậy, không thể chạy xa, tiệm vàng với cửa hàng tôi cũng đã cho người canh giữ cẩn thận."
Mộ Dung Thừa không tiếp tục truy hỏi tung tích Hoàng Lão Quỷ nữa, ngược lại lại hỏi Vương Chiêm: "Cậu nói xem, chuyện tá thi hoàn hồn này, thực sự có thể xảy ra sao?"
Vương Chiêm bị hỏi thỉ sửng sốt một chút: "Ông chủ Cổ đã giới thiệu, hẳn là không sai được..."
Đầu óc anh ta linh hoạt, xoay chuyển rất nhanh, lập tức hỏi: "Ông chủ, có phải Hứa Thi Ham.... có vấn đề?"
Mộ Dung Thừa đem tàn thuốc dụi vào gạt tàn: "Tô Tử xem như mất trí nhớ, cũng không thể là cái dáng vẻ như vậy."
"Ách..." Vương Chiêm do dự nói: "Thời gian, địa điểm và bát tự, tất cả đều theo như Hoàng Lão Quỷ yêu cầu, hẳn là không sai được, ông chủ, chúng ta vì tìm được người thích hợp cũng mất không ít công phu, hay là,... chờ thêm một chút?"
Mộ Dung Thừa ngước mắt lên, lạnh lùng liếc anh ta một cái.
Vương Chiêm cười cười nói: "Ý tôi là... có lẽ là thời cơ chưa tới? Nói không chừng mấy ngày nữa quỷ sẽ nhập vào người!"
Thời cở chưa tới 2
Vốn sắc mặt Mộ Dung Thừa đang âm trầm, rốt cuộc thì hoàn toàn đen đi!
Cái từ quỷ nhập vào người này, thật sự có điểm khó nghe.
Vương Chiêm người đổ mồ hôi lạnh! Lời nói không mạch lạc: "Tôi nói... là hồn phách trở về cơ thể, ách ách ách, người hồn hợp nhất! Đúng, người hồn hợp nhất!"
Mộ Dung Thừa thu hồi tầm mắt, lạnh giọng giao phó: "Tiếp tục theo dõi chặt chẽ Hứa Thi Hàm, trước khi thành công, tôi không muốn nhìn thấy khí thể này có bất kỳ tổn thương nào, đợi tìm được Hoàng Lão Quỷ, sắp xếp ông ta làm tiếp lễ cúng lần nữa."
Vương Chiêm vội vàng gật đầu đáp dạ, thận trọng nói: "Ông chủ, nếu không còn dặn dò gì thêm, tôi lập tức lui xuống sắp xếp."
Mộ Dung Thừa nhíu mày lại, "Trong tập đoàn chọn lấy một vị trí, thuận tiện cho tôi một chức vụ."
Bị Bạch Vi nhắc nhở không có công việc chính đáng, anh cũng thấy phiền.
Vương Chiêm chỉ cần nghe thôi đã biết ý, biết Mộ Dung Thừa đây là không muốn tiếp tục làm công tử quần là áo lụa, nhưng thân phận thực sự của Mộ Dung Thừa thực sự quá mức nhạy cảm, cho nên tốt nhất là ở bên ngoài không chọn một công việc quá nổi bật.
Hơn nữa, công việc này còn phải là chức ngồi chơi xơi nước, cũng không thể thật sự bảo anh ngày ngày đánh tên ghi danh.
"Bên Hằng tiên sinh có thể sắp xếp một vị trí Phó tổng, gần đây chúng ta còn thu mua một công ty khoa học kỹ thuật trên internet, chức vị tổng tài còn trống, anh xem..."
Mộ Dung Thừa dùng ánh mắt nhìn anh ta như nhìn kẻ ngu si: "Công việc thứ nhất chính là tương đương tổng tài?"
Vương Chiêm nặn ra một nụ cười xu nịnh: "Ông chủ, chức vụ khác không sợ giảm thân phận của anh sao? Anh lo lắng bị người ta hoài nghi, chúng ta có thể thu mua một công ty nhỉ, đối ngoại có thể nói anh tự chủ gây dựng sự n ghiệp, không ai có thể nghi ngờ."
Những phú nhị đại có tiền cũng thích làm như vậy, cầm chít tiền, tùy tiền mở một công ty làm ông chủ, tạm thời không đề cập đến lợi nhuận thế nào, dù sao mặt mũi cũng vẻ vang.
Vương Chiêm ra chủ ý này, ngược lại rất phù hợp cho Mộ Dung Thừa đối ngoại.
"Đi sắp xếp đi." Mộ Dung Thừa không nhìn anh ta nữa, ngồi dựa vào salon rồi lại châm cho mình một điếu thuốc.
Vương Chiêm biết tâm tình anh không tốt, không dám tự tìm rủi ro mà lưu lại nữa, nhanh chóng rời khỏi phòng.
Tâm trạng Mộ Dung Thừa nóng nảy.
Anh kẹp thuốc là đi tới cạnh bàn, cầm tấm ảnh trên bàn....
Người trong hình là Tô tử, nhìn ra thì nhỏ tuổi hơn nhiều so với tuổi thực tế hiện nay, ăn mặc theo kiểu học sinh, nhìn rất ngây thơ,
Mộ Dung Thừa nhìn cô gái cười có lúm đồng tiến, xinh đẹp như hoa, hô hâp nặng nề.
Tô Tử, em rốt cuộc ở đâu....
.....
Đên khuya buồn tẻ, trong bóng tối chỉ có tiếng côn trùng kêu vang.
⬅ Trước Tiếp ➡