Mộ Tử ở trong ngôi nhà rộng ngủ một buổi chiều đầu tiên, cũng không nỡ.
Cô mơ thấy anh sao sáng chói đêm hè mà cô chết đi.
Ngày đó, cô và Mộ Tắc Ninh kỉ niệm một năm ngày kết hôn.
Bởi vì công ty khó khăn, Mộ Tắc Ninh rất lâu không được thả lỏng, cũng không biết có phải vì đền bù hay không, anh ta đột nhiên muốn ở mở party ở du thuyền sang trọng, mời mấy người bạn tốt cùng đối tác thân quen tới.
Du thuyền đậu ở lòng sông, mọi người cùng tụ tập uống rượu, chơi đùa.
Trợ lý của cô là Kiều Tĩnh Gia tìm cô, nói Mộ Tắc Ninh ở mui thuyền có chuẩn bị lễ vật bí mật cho cô.
Cô đáp ứng lời mời mà tới mui thuyền, không thấy bóng dáng Mộ Tắc Ninh, vì vậy co lẳng lặng dựa vào lan can mà đợi, cũng thuận tiện thưởng thức cảnh đêm trên mặt sông.
Kết quả là bị người từ phía sau đẩy xuống thuyền....
Thật là oan ức.
Cô từng bắt rất nhiều tội phạm, mình lại bị người ta hại chết, ngay cả hung thủ là ai cũng không nhìn thấy.
Giấc mơ này làm Mộ Tử rất không thoải mái.
Cô ôm ngực tỉnh dậy, mở mắt ra, đột nhiên thấy trong phòng phiêu tán vô số mặt quỷ dữ tợn, hết sức khủng khiếp, sợ hãi!
"Aaaaa!--" Mộ Tử bị cảnh tượng trước mặt làm kinh sợ mà kêu to lên!
Thì ra là Mộ Tử 1
Bạch Vi ở phòng cách vách lao tới, đập mạnh cửa phòng: "Tử Tử? Tử Tử? Con sao thế?"
Mộ Tử mặt tái nhợt, mở cửa, giống như còn chưa hoàn hồn, "Không... Không sao, chỉ là mơ thấy ác mộng."
Bạch Vi từ trước đến giờ đến cưng chiều cô như trẻ con, nghe vậy thì ôm Mộ Tử vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô: "Sao lại gặp ác mộng, nhất định là bị dọa sợ rồi? Đừng sợ, tối nay mẹ ngủ với con."
"Không cần, con thực sự không sao." Mộ Tử cười khan hai tiếng, "Chỉ là mơ thôi, mẹ, mẹ mau về ngủ đi."
Bạch Vi lo lắng nhìn cô, "Thực sự không sao chứ?"
"Vâng, thật không sao cả."
Sau khi khuyên Bạch Vi trở về phòng, Mộ Tử hít một hơi sâu, rồi khép cửa phòng lại.
Cô không phải người nhát gan, vừa rồi chỉ là nhất thời, không có sự chuẩn bị...
Mộ Tử tự trấn an trong lòng một lúc rồi tắt đèn đi...
Khi bốn phía cùng chìm vào bóng tối, vách tường dần hiện ra những cảnh sắc khác, rất bạo lực, máu tanh, giống như hình ảnh của địa ngục.
Vừa rồi cô chính là bị những hình ảnh trên bức tường này hù dọa.
Mộ Tử đi tới bên tường, đưa tay nhẹ nhàng xua.
Đây chính là dùng thuốc màu đặc biệt vẽ lên, không màu không vị, bình thường không nhìn thấy, một khi chìm trong bóng tối hoàn toàn sẽ phát ra màu sắc huỳnh quang đỏ.
Người vẽ là chủ căn phòng này thì chỉ có Mộ Tử không thể nghi ngờ.
Suy nghĩ một chút, cô may mắn là đối phương đã không làm hỏng ngôi nhà, toàn bộ đều ở trên tường...
Một Tử xem xét lần lượt từng điểm trên vách tường.
Càng xem càng sợ hết hồn.
Nội dung trong bức họa, không phải bẻ gãy đầu người ta cũng chính là môt bụng! Toàn bộ đều là luyện ngục đồ!
Cô vừa sợ hãi lại sinh ra thương hại.
-- Cô gái mười sáu tuổi này, hoặc là có chứng tự bế, hoặc là uất ức trầm trọng, nếu không sẽ không vẽ trong phòng những thứ này...
Có lẽ Mộ tử cũng không phải vì muốn vãn hồi tình yêu với bạn trai mà cắt cổ tay, có lẽ... Thất tình chẳng qua là cây rơm cuối cùng đè xuống trong lòng cô ấy, gánh vác trong lòng quá nặng, khiến cho cô ấy lựa chọn một lối không đường về.
Những thứ trên tường phải nghĩ cách dọn sạch sẽ, vạn nhất có người phát hiện, cô không có cách nào giải thích.
Trong tranh thường xuất hiện hai thiếu nữ, mặc dù vẽ giống nhau nhưng vẫn có thể nhận ra là Mộ Vân và Mộ Linh. Chắc chắn họ thường bắt nạt Mộ Tử, vì vậy trong bức vẽ của cô ấy, hai người nay giường như chịu hết tất cả những nhục hình có thể nghĩ ra được.
Mộ Tử hận nơi này, hận tất cả mọi người ở đây.
"Tôi với các người, hôm nay coi như đồng mệnh tương liên..."
Cô vuốt ve bức vẽ trên tường, tự lẩm bẩm.
Nửa đêm bị ác mộng mà tỉnh giấc, lại thấy bức tranh tường khổng lồ như vậy, Mộ Tử không buồn ngủ chút nào nữa.
Bức vẽ, nhất định phải nghĩ cách xóa đi, bằng không một buổi tối nào đó, vừa mở mắt đã thấy ngay những thứ này, quả thực quá đáng sợ.
Thay đổi suy nghĩ một chút, cô gái nhỏ này cũng thật đáng thương, đi được mười sáu năm trên đời thì lại tự tuyệt đi đường sống, thứ lưu lại chỉ sợ cũng chỉ có những bức họa này.
Cô muốn chụp lại mấy ảnh trên tường, cũng coi như giữ lại chút kỷ niệm cho nguyên chủ.