Thế nhưng lại cứ phải là tình cảnh này, khiến Mộ Tử cảm thấy rất chói tai, rất châm chọc!
Cô còn chưa bắt anh ta quỳ xuống chuộc tội, anh ta lại muốn cô đi xin lỗi người khác?!
Thật sự buồn cười!
Vẻ mặt Mộ Tử không chút thay đổi ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm tối đen như phủ làn sương lạnh lẽo, lạnh lùng đến cùng cực!
Mộ Tắc Ninh bị ánh mắt lạnh lẽo bén nhọn của cô làm sợ hãi, ngẩn ngơ tại chỗ.
Nhưng cũng chỉ trong một chớp mắt, Mộ Tử đã rời tầm mắt, rũ mắt xuống vội vàng rời khỏi cầu thang.
Mộ Tắc Ninh nhìn bóng lưng Mộ Tử bỏ đi, cảm giác vô cùng quái dị.
Anh ta không hiểu, tại sao một cô gái mười mấy tuổi lại có thể có ánh mắt mang tính công kích như thế? … Cứ như thể tràn đầy sự hận thù.
Có lẽ anh ta đã nhìn nhầm…
…
Mộ Tử quay lại căn nhà ở vườn hoa.
Bữa sáng trên bàn đã nguội.
Bạch Vi hơi lo lắng nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô, “Tử Tử, con… Lại cãi nhau với anh trai sao?”
Mộ Tử bị bà hỏi đến ngẩn ngơ.
Cô đưa tay sờ lên mặt mình, hiểu ra.
Bởi vì sắc mặt của cô quá xấu, cho nên Bạch Vi hiểu lầm cô và Mộ Dung Thừa cãi nhau.
Từ sau khi xuất hiện, giữa hai anh em như có hơi thở bất hòa, liên tiếp tranh cãi, cũng khó trách Bạch Vi lại nghĩ như thế.
“Không có.” Mộ Tử vui vẻ mỉm cười, không muốn để Bạch Vi nhìn ra manh mối, “Thì là lúc gọi anh trai rời giường, bị rắn dọa. Mẹ, con thấy anh trai chăm sóc Tư Tư rất tốt, sau này để anh ấy nuôi tiếp đi.”
Loại thú cưng này, dù sao cô cũng không tiêu hóa nổi.
Bạch Vi nghe xong đôi mày thanh tú nhíu lại, mở miệng nói: “Tuy rắn là thú cưng, vẫn nên cách xa một chút thì tốt hơn, chẳng may bị cắn thì làm sao bây giờ? Lúc đứa bé Mộ Linh kia đưa tới, mẹ đã cảm thấy con bé không có ý tốt rồi, về sau còn có loại việc này, con nhất định phải nói với mẹ, biết không?”
Mộ Tử bị lời nói của Bạch Vi làm cho ngạc nhiên.
Con trăn này không phải thú cưng của cô sao? Liên quan quái gì đến Mộ Linh?
Từ sâu trong lòng Mộ Tử ẩn ẩn cảm thấy không ổn…
Cô miễn cưỡng nở một nụ cười, thử dò hỏi: “Vậy à… Xem trí nhớ này của con đi, sao lại không nhớ rõ chứ, còn tưởng rằng Tư Tư là thú cưng của anh con đấy.”
“Đã là chuyện mấy năm trước rồi, cũng khó trách con không nhớ rõ, sau này Mộ Linh muốn đưa gì cho con nữa, đừng nhận lấy, lòng dạ của đứa bé kia không tốt.”
Bạch Vi thuận miệng nhắc tới vài câu, không có ý muốn tiếp tục nói chuyện này nữ, bà cầm bữa sáng đã hơi nguội lạnh ở trên bàn: “Mẹ đi hâm nóng, sẽ nhanh thôi, con chờ một chút.”
Tuy Mộ Tử vẫn không hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng dựa vào câu “Mấy năm trước” của Bạch Vi, cũng đủ để kết luận tên Mộ Dung Thừa này lừ cô!
Tên khốn kiếp này! Sao lại lừa gạt dùng điểm này để thăm dò cô chứ?!! Còn nói trước khi cô nằm viện mới mang rắn qua nuôi, hóa ra anh đã sớm nuôi được nhiều năm rồi hả?!
Anh nhất định đã nảy sinh nghi ngờ!
Đáng chết! Cô mới làm em gái của anh hai ngày mà thôi, đã lộ tẩy nhanh như vậy sao.
Mộ Tử cắn môi, dứt khoát đi theo Bạch Vi vào nhà bếp, chạy theo sau mẹ tiếp tục hỏi: “Mẹ, mẹ nói cho con một chút đi, con rắn kia là Mộ Linh tặng cho con à? Sao cô ta lại đưa cho con cái này…”
Bạch Vi quay lại kỳ lạ nhìn cô một cái, “Con thật sự không nhớ rõ chút nào sao?”
Mộ Tử kiên trì trả lời: “Chỉ nhớ được một chút xíu, mẹ nói với con một chút đi.”
“Cũng không có gì hay để nói…” Bạch Vi nhíu chặt mày, cũng không muốn nhớ lại việc trước kia, “Mộ Linh nhặt một con rắn ở bên ngoài để trêu đùa con, khiến con hoảng sợ ngất đi, sau đó con bé bị người lớn trách mắng, liền nói con rắn kia là con tặng.”
Bà nói xong, vẻ mặt dần trở nên buồn bực cay đắng, “Vậy là chúng ta có một con rắn thú cưng ngoan ngoãn, thế nhưng… Chúng ta nào có lá gan nuôi thứ này? Vứt bỏ thì lại cảm thấy đáng thương, dù sao cũng là một mạng sống, cũng sợ những người kia của Mộ gia lại tìm chúng ta gây rắc rối, cuối cùng liền để anh trai của con nuôi.”
Lộ tẩy rồi sao (2)
Thật ra Bạch Vi còn rất nhiều tình tiết đã bỏ qua không nhắc tới.
Ví dụ như, Mộ Linh nhét rắn vào trong quần Mộ Tử, cô gái nhỏ bị dọa đến sụp đổ, không kiềm chế được bài tiết trước mặt bao người, nhận hết chế giễu và mỉa mai.
Lại ví dụ như, bà Mộ thiên vị Mộ Linh, không phân biệt tốt xấu trách móc Mộ Tử mất mặt xấu hổ, còn ép cô nhận lấy cái gọi là món quà kia.
Có chút tổn thương là khắc sâu vào xương tủy, nếu con gái đã quên rồi, Bạch Vi không muốn nhắc đến nữa.
Khoảng thời gian kia, bà dẫn theo một con trai gái sống rất gian nan.
Ông Mộ qua đời, Mộ gia do bà Mộ lo liệu tất cả, cuộc sống ăn nhờ ở đậu khiến tính cách của Mộ Tử trở nên hướng nội nhạy cảm, chị em Mộ gia bắt nạt càng là thêm dầu vào lửa, sau việc kia, nụ cười trên mặt Mộ Tử đã biến mất…
Bạch Vi muốn trốn đi vô số lần.
Nhưng vì mềm yếu, bà lần lượt thỏa hiệp… Luôn muốn nhịn một chút sẽ không có chuyện gì, chịu đựng một chút là sẽ qua thôi, không biết thế nào đã đi đến hôm nay.