⬅ Trước Tiếp ➡
Bà cảm thấy áy náy với Mộ Tử, cảm thấy nếu không phải vì bản thân vô dụng, con gái của bà không nên có dáng vẻ của ngày hôm nay…

Mộ Tử không có trí nhớ của nguyên chủ.
Nghe Bạch Vi kể lại xong, trong lòng cô ngoại trừ thêm một phần chán ghét chị em Mộ gia, càng nhiều hơn là sự hoảng sợ với Mộ Dung Thừa.
Rốt cuộc Mộ Dung Thừa muốn làm cái gì?!
Điều khó tin hơn là, rốt cuộc sao anh lại nhận ra cô?!
Dù cảm thấy em gái không thích hợp, cũng không thể biến thành liếc mắt một cái liền nhận ra Tô Tử ở bên trong chứ!
Bây giờ Tô Tử cảm thấy rất chán nản.
Cô chưa trả thù lớn, nhanh như vậy đã bị người ta nắm chặt cái đuôi nhỏ, trong lòng thể vui vẻ được.
Vừa nghĩ tới sự tồn tại của quả bom hẹn giờ Mộ Dung Thừa này, không chỉ nơm nớp lo sợ, còn rất phiền muộn.
Vẻ mặt Mộ Tử ấm ức.
Bạch Vi tưởng rằng cô nhớ lại việc bị bắt nạt khi còn bé, vô cùng yêu thương nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Có người đến.
Mộ Tử giúp Bạch Vi mang bữa sáng đã được hâm nóng ra, vừa ngước mắt đã nhìn thấy Mộ Dung Thừa lười biếng ngồi dựa vào ghế, dáng vẻ chờ được ăn sáng.
Vẻ ngoài của anh quá xuất chúng, cho dù dáng vẻ lười biếng như thế, cũng lộ ra vẻ hào phóng không bị trói buộc, đẹp trai cao ngạo. Cho dù là một tay ăn chơi tất nhiên cũng là người đẹp trai ưu tú nhất trong đám ăn chơi.
Mộ Tử không ngờ anh thật sự đến ăn sáng, đôi mắt bất chợt mở to, vô cùng ngạc nhiên!
Bạch Vi thì nở một nụ cười vui vẻ, cả gia đình bọn họ thật sự đã lâu rồi không cùng ăn bữa sáng.
“Hôm nay ăn mì hoành thánh à, nhìn cũng được.” Mộ Dung Thừa liếc nhìn những món ăn sáng, vẻ mặt tự nhiên, trông có chút kỳ lạ nào.
Trong lòng Mộ Tử lại bồn chồn.
Cô âm thầm cắn răng, nghĩ thầm, nếu Mộ Dung Thừa thật sự muốn vạch trần cô, cô sẽ liều chết không nhận!
Dù sao anh cũng không có chứng cứ mang tính thực tế nào, chỉ cần cô không thừa nhận, anh căn bản không làm gì được cô!

Mộ Tử ngồi xuống ăn sáng, cố ý ngồi cách anh một chỗ ngồi.
Cô quyết định khiêm tốn làm người. Ít nhất ở nơi có Mộ Dung Thừa, chắc chắn phải khiêm tốn!
“Ồ, là bánh nhân tôm thịt.” Mộ Dung Thừa cầm cái thìa, hờ hững khuấy nước canh trong bát, “Không phải Tử Tử rất ghét ăn tôm à?”
“…” Mộ Tử đột nhiên cảm thấy đồ ăn trong miệng như nghẹn lại ở cổ!
Nuốt không được, nhả ra cũng không xong.
Cho đến khi cô nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ của Bạch Vi ngồi đối diện, “Tử Tử không thích ăn tôm sao?”
Mộ Tử đột nhiên hiểu rõ!
Bạch Vi yêu thương con cái như thế, nếu biết Mộ Tử không ăn tôm, chắc chắn sẽ không bê món mì hoành thánh này lên!
Cái tên Mộ Dung Thừa này đang đùa giỡn cô!
Vẫn chưa thăm dò xong đúng không?!
Trong lòng Mộ Tử: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Trêu chọc (1)
Mộ Dung Thừa không hề cảm thấy xấu hổ, vẻ mặt tự nhiên, giọng điệu tùy ý: “Ồ, có thể là con nhớ nhầm rồi.”
Nhớ nhầm rồi…
Anh tùy tiện nói một câu nhớ nhầm, có biết trái tim cô suýt sợ đến mức nhảy ra ngoài không?
Mộ Tử buồn bực cúi đầu khẩy bát của mình, ngón tay căng cứng hận không thể bóp gãy cái thìa trong tay!
Cô muốn gắp một miếng bánh ngọt mã thầy, còn muốn nếm thử bánh kếp trứng, nhưng ánh mắt Mộ Dung Thừa lại như hình với bóng, cô không thể không thận trọng.
Nếu anh lại lừa cô thì làm sao bây giờ?
Có lẽ cô có thể không thèm nhìn anh, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó.
… Nhưng chẳng may thì sao?
Chẳng may trong bữa sáng này, thật sự có món mà Mộ Tử ban đầu tuyệt đối không động vào, cô nên giải thích thế nào?
⬅ Trước Tiếp ➡