Nói dối rất đơn giản, thế nhưng lần lượt che giấu cũng rất khó, Mộ Tử không muốn gây rắc rối cho bản thân.
Cô thành thật ăn món mì hoành thánh, không hề chạm vào những món khác.
Mộ Dung Thừa cứ như hiểu rõ suy nghĩ của cô, môi mỏng khẽ nhếch, như cười mà không phải cười trong đôi mắt đen hiện ra ý cười trêu chọc, nhìn rất đáng giận!
Mộ Tử tức giận!
Tâm trạng của Bạch Vi cũng rất tốt. Con gái của mình có thể hòa thuận ngồi trên bàn ăn bữa sáng, bà cảm thấy rất vui mừng.
Về phần sự khó chịu trên mặt Mộ Tử, Bạch Vi chỉ tưởng là con gái xấu hổ.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, phần lớn thời gian là Bạch Vi hỏi thăm quan tâm con gái với tư cách một người mẹ.
Lúc nói về tình hình gần đây của Mộ Dung Thừa, Bạch Vi không nhịn được bắt đầu nhớ nhở: “Con phải tìm một công việc đi, không thể tiếp tục như thế này mãi, nếu không biết làm cái gì, chúng ta có thể tìm một nơi học bổ túc, trước tiên học một số thứ đã…”
“Con đã bàn bạc với mấy người bạn rồi, gần đây chuẩn bị mở công ty.” Mộ Dung Thừa thuận miệng trả lời, ánh mắt liếc xéo qua dừng trên người Mộ Tử một lúc.
“Mở công ty?” Bạch Vi rất ngạc nhiên.
Con trai chưa từng làm việc đàng hoàng đột nhiên nói muốn mở công ty, khiến trong lòng bà lo sợ không yên.
“Ầy… Cụ thế, là làm công ty gì?”
Bạch Vi lo lắng nhìn con trai, lo lắng anh bị đám bạn bè xấu ở bên ngoài lừa gạt đi làm hoạt động phi pháp.
Mộ Dung Thừa hờ hững trả lời: “Cái gì cũng làm.”
Anh vẫn nhìn chằm chằm Mộ Tử.
Mộ Tử giả vờ sợ hãi, cúi đầu ăn hoàn toàn kháng cự việc tiếp xúc ánh mắt với anh.
Trong mắt Mộ Dung Thừa lướt qua một tia tùy tiện, ở dưới bàn thò chân qua chạm vào cô.
Mộ Tử đột nhiên đứng bật dậy từ chỗ ngồi!
Cô đẩy ghế ra lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch!
“Sao thế?” Bạch Vi giật nảy mình.
Mộ Tử muốn nói lại thôi, ánh mắt hoảng hốt, hơn nửa ngày mới nhả ra được một câu: “Nhìn thấy một con chuột, sợ…”
Cô cũng không thể nói, vừa rồi Mộ Dung Thừa chạm vào cô một cái, khiến cô phản xạ có điều kiện cho rằng bản thân bị rắn quấn lấy!
Dường như mắt cá chân vẫn còn cảm giác khi con bò sát quấn quanh, thật sự làm người ta tê cả da đầu!
“Có chuột sao?” Bạch Vi căng thẳng, đứng lên nhìn xung quanh, “Ở đâu?”
Bạch Vi rất sợ những con vật như chuột gián, cảm thấy rất đáng sợ, cũng cảm thấy rất mất vệ sinh.
“Có lẽ đã chạy ra ngoài rồi.” Vẻ mặt Mộ Tử cứng đờ, lúng túng đẩy cái ghế về chỗ ngồi, lại không muốn ngồi xuống nữa.
Cô chỉ muốn tránh xa anh.
Người đàn ông này xấu xa lại xảo quyệt, ánh mắt nhìn về phía cô cứ như thể đang trêu đùa con mồi của mình vậy, cô chắc chắn phải cảnh giác!
“Mẹ, con ăn no rồi, về phòng trước đây.” Mộ Tử tập trung ý chí, cố gắng làm bản thân bình tĩnh.
Biểu hiện chống cự của cô gái rất rõ ràng.
Đôi mắt sâu thẳm của Mộ Dung Thừa hơi híp lại, tia sáng tối tăm lướt qua, đường cong nơi khóe môi trở nên sâu xa hơn.
Bạch Vi đang tìm kiếm dấu vết của con chuột ở trong phòng ăn, nghe vậy nói: “Cứ để bát đũa ở đó là được, lát nữa mẹ sẽ dọn, miệng vết thương của con còn chưa lành hẳn, lên lầu nghỉ ngơi đi.”
Mộ Tử xoay người đi lên cầu thang.
Kết quả Mộ Dung Thừa cũng đứng lên theo.
Mộ Tử không chút suy nghĩ liền tăng nhanh bước chân! Tránh người đàn ông phía sau như tránh rắn rết!
Người đàn ông cao ráo với đôi chân dài, thoải mái đuổi theo mấy bước, kéo Mộ Tử đang muốn lao vào phòng ở ngay nối rẽ vào câu thang.
“Anh muốn làm gì?!” Tóc gáy của Mộ Tử dựng đứng lên, vội vàng nói, “Buông tay!”
Trêu chọc (2)
“Sao thế? Tử Tử, sao lại phản ứng lớn như vậy.” Mộ Dung Thừa kéo cô đến trước người, mỉm cười hỏi cô.
Anh vẫn gọi cô là Tử Tử.
Mộ Tử bị Mộ Dung Thừa làm cho mơ hồ.
Rốt cuộc anh đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc có phải đã nhìn thấy cô rồi không? Hoặc là… Thật ra chỉ là cô quá nhạy cảm?
Có lẽ Mộ Dung Thừa chỉ cảm thấy em gái thay đổi quá nhiều, vì vậy tùy tiện trêu đùa mấy lần?
Mộ Tử siết chặt hai tay, thần kinh căng thẳng nhìn Mộ Dung Thừa.