⬅ Trước Tiếp ➡
Triệu Tiểu Huệ nằm trườn ra, cằn nhằn run rẩy ""Đúng thế, ""Mặt rau trộn"" cũng không phải là gọi không.""
Cửa cuối lối đi nhỏ mở ra, tất cả mọi người đều trở lại vị trí của mình bận rộn, văn phòng khôi phục lại tình trạng bình thường.
Tiền Ngữ thấp giọng nói ""A a, Ứng tổng ra rồi, lần này lại có cái xem.""
Một giọng đàn ông cởi mở bay ra ""Không thể ăn một bữa cơm với Ứng tổng thật sự là đáng tiếc."" Một người đàn ông bụng lớn mập mạp ngoài miệng nói đáng tiếc, lại nhìn vào đôi môi tô son cùng răng trắng của Ứng Dư không chuyển mắt, còn thỉnh thoảng liếc trộm thân hình xinh đẹp được che bởi chiếc váy chữ A cùng chiếc áo trắng thuần.
""Lần sau để tôi mời khách."" Ứng Dư nhoẻn miệng cười, nói với Chu Châu ""Đưa Lưu tổng xuống dưới lầụ""
Chu Châu gật đầu đồng ý, đưa tay làm động tác mời, nói ""Mời ông đi bên này.""
""Vậy thì mong chờ lần sau gặp mặt Ứng tổng."" Lưu tổng mở đôi môi dày toe toét cười, nói với ý vị đầy sâu xa. Cặp mắt nhỏ kia khó khăn lắm mới dời từ trên người Ứng Dư đến trên người Ứng Doãn, nhìn từ đầu đến chân mấy lần, còn đặc biệt dừng lại mấy giây trên cặp đùi đẹp, định mở miệng nói chuyện, nhưng ông ta còn chưa kịp tra hỏi đã bị Chu Châu thúc giục ra bên ngoài.
Ứng Doãn bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm khiến toàn thân không thoải mái, đối với một người nghệ sĩ nổi tiếng mà nói thì bị nhìn chằm chằm như vậy cũng bình thường, nhưng mà đối với một hòn ngọc quý được bưng trên tay của một tập đoàn lớn mà nói, thì cô ta rất không vừa mắt loại người này, tất nhiên cũng không coi trọng người liên quan đến loại người này như Ứng Dư. Nhất là loại bụng lớn mập mạp biểu hiện rất rõ ràng vẻ hèn hạ. Thử suy nghĩ xem, Ứng Dư còn có thể giao thiệp với ông ta với thần sắc như thường, đối với Ứng Doãn thì chính là Ứng Dư đang dùng thủ đoạn lợi dụng sắc đẹp để củng cố địa vị hiện tại, lại càng khinh thường cô.
Mặc dù hai người là cùng một cha, nhưng cách đối xử của người cha này đối với hai con gái vô cùng khác biệt, huống hồ bên phía Ứng Doãn còn có mẹ chống đỡ, Ứng Dư không có cái gì, đây chính là một trong những lý do Ứng Doãn không coi trọng người chị này.
Ứng Dư đưa tiễn khách xong mới để mắt tới người em này, khẽ mở miệng nói ""Tôi đang chuẩn bị tìm cô, vào đây với tôi."" Nói xong, cô trực tiếp trở về văn phòng.
Ứng Doãn vô cùng bất mãn với hành vi tùy tiện ra lệnh cho mình như vậy, nhưng cô ta lại không thể làm gì được, ai bảo mọi chuyện của cô đều bị Ứng Dư nắm trong lòng bàn tay cơ chứ, không nghe cũng phải nghe, chỉ có thể cùng đi theo vào.
""Woa woa, lại là một trận đối chiến."" Tiền Ngữ đưa mắt nhìn theo hình bóng yểu điệu kia mà cảm thán ""Từ khi Ứng tổng tiếp nhận mọi chuyện của đại tiểu thư thì chưa từng ngừng lại.""
""Cũng không hiếm gì, yêu cầu của Ứng tổng đối với đại tiểu thư quá cao, đại tiểu thư được nuông chiều từ bé lại không có năng lực gì, đối chiến là hiện tượng bình thường.""
""Lại nói, người không biết chuyện nhất định sẽ cho rằng Ứng tổng là bởi vì đố kỵ nên cố ý gây khó dễ cho cô ta đó, có điều Ứng tổng của tôi không phải là loại người như vậy.""

⬅ Trước Tiếp ➡